RSS Feed

Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc – Chương 1

Trong cung có một tiểu bạch

Tử Cấm thành ban đêm cùng ban ngày nhộn nhịp giống nhau, hôm nay là mười lăm tháng giêng, theo thường lệ là ở Từ Ninh cung mở gia yến long trọng. Càn Long quảng cáo rùm beng lấy hiếu trị thiên hạ, một đoàn nữ nhân vây quanh hắn, làm hắn vui tươi hớn hở, được Càn Long sủng ái nhất Ngũ a ca cùng sườn phúc tấn Hoàn Châu cách cách lại thường thường tuôn ra vài câu làm cho Càn Long ôm bụng cười cười to, ngay cả lão Phật gia vốn không thích Tiểu Yến Tử cũng lộ ra tươi cười, không ai phát hiện ở góc bàn một cái nho nhỏ thân ảnh.

Vĩnh Cơ chậm chạp gắp đồ ăn trong bát, đã lâu nó không có ăn được đồ ăn ngon như vậy, người trong cung không biết vì cái gì luôn quên phân lượng phần ăn của nó, hoàng a mã cũng không quản. May mà nó có trồng một vườn rau, nghe Phúc công công nói, rau này sẽ lớn, thật tốt.

Từ sau khi hoàng ngạch nương bị giam vào lãnh cung, bên trong trong A Ca sở vốn không có người đến xem chính mình. Vĩnh Cơ vụng trộm nâng mắt lên nhìn người bên cạnh Thái Hậu, Càn Long, hoàng a mã cũng thật lâu không có xem qua mình, không biết hoàng a mã có hài lòng việc học của mình hay không.

“Hoàng a mã, dùng bữa, này ăn ngon!” Tiểu Yến Tử săn sóc gắp cho Càn Long một miếng thịt, “Hoàng a mã, gần nhất đều không có đến Cảnh Dương cung, Tiểu Yến Tử thật nhớ ngài a.”

Vĩnh Cơ đem lời nói của Tiểu Yến Tử nghe vào trong tai, có chút nghi hoặc, rõ ràng hôm trước nó mới thấy hoàng a mã đi Cảnh Dương cung a. Đúng rồi, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ số học không tốt, tính sai cũng là chuyện thường. Nói như vậy, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ cùng Tử Vi tỷ tỷ cũng không tìm mình chơi. Quả nhiên vẫn là Phúc công công nói đúng, mọi người khi kết hôn sẽ trở nên bề bộn nhiều việc, Tử Vi tỷ tỷ đều có đứa nhỏ, đứa nhỏ nếu lớn lên giống Tử Vi tỷ tỷ khẳng định thực đáng yêu.

Một bữa cơm ăn chơi, Thái Hậu còn chưa tận hứng, để lại Càn Long cùng Lệnh phi vài người ở lại nói chuyện, đám người Ngũ a ca cùng Tiểu Yến Tử Tử Vi tự nhiên cũng giữ lại, Vĩnh Cơ yên lặng cùng mấy a ca nói cáo lui. Song song đi ra, không đợi Vĩnh Cơ nói chuyện, mấy a ca ở tại ngoài cung đã tự phát tiến đến cùng nhau vừa nói chuyện vừa đi luôn. Mười hai vừa há mồm, phát hiện đối tượng nó muốn chào đều đã đi được xa, đành phải chính mình dẫn theo cái đèn lồng đi trở về, bên trong A Ca sở chỉ còn lại một mình nó, hiện tại không ai cùng nó đi về.

Mười hai nghĩ, mười một ca vốn cũng là cùng nó ở tại A Ca sở, nhưng là, Thái Hậu nói bà nhớ cháu nội, liền chuyển đến Từ Ninh cung, ở trên buổi tiệc chưa cùng mười một ca nói chuyện, mười một ca sẽ không trách mình không để ý tới hắn chứ.

Khoảng cách từ Từ Ninh cung đến A Ca sở nói gần không gần nói xa cũng không xa, nhưng Vĩnh Cơ đi rất chậm, nó đã thật lâu không có đi qua con đường này. Hoàng mã ma miễn nó đi thỉnh an, nó đều không có cơ hội tới bên này, như thế nào cảm giác phong cảnh trên đường mọi cái đều thay đổi, khi nào gặp hoàng ngạch nương nhất định phải nhớ rõ nói cho nàng.

“Ui cha, tiểu tổ tông của ta, sao ngươi lại trở về có một mình? Như thế nào không phái một người đưa ngươi trở về?”

Thái giám lớn tuổi chống một cây quải trượng đứng ở cửa A Ca sở, xa xa nhìn thấy Vĩnh Cơ liền đi lên đón. Một bàn tay cầm lấy đèn lồng trên tay Vĩnh Cơ, hướng mặt sau nhìn quanh một lượt, xác định thật sự không ai nhớ rõ phải đưa Vĩnh Cơ trở về, hung hăng chọc quải trượng một phát, “Mấy tên [chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng] này!”

“Phúc công công, Vĩnh Cơ thấy được, không cần người đưa!” Vĩnh Cơ mỉm cười khoát tay, rốt cục nói ra câu nói đầu tiên của buổi tối hôm nay, “Công công ngươi không cần chờ ta.”

“Chủ tử đang nói cái gì, nô tài chờ chủ tử là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không thể phá hỏng quy củ.” Phúc công công đi theo mặt sau Vĩnh Cơ, nói liên miên cằn nhằn, “Chủ tử gia chính là mềm lòng, nói cái gì chính là cái gì, mới có thể bị đám nô tài này dẫm nát trên đầu.”

“Phải phải phải, ta đã biết, hôm nay mệt mỏi quá, ta muốn ngủ.” Vĩnh Cơ quay đầu đối với Phúc công công làm cái mặt quỷ, “Công công cũng phải nghỉ ngơi sớm một chút.”

“Nô tài đi chuẩn bị nước ấm cho chủ tử.” Phúc công công đầy một bụng lời nói đều ế trở về, nhìn Vĩnh Cơ khuôn mặt tươi cười, thở dài một hơi. Tiểu chủ tử, ngươi như thế nào ở trong cung ngây người lâu như vậy cũng không lớn lên một chút, không có hoàng hậu nương nương che chở, ngươi về sau làm sao bây giờ a!

Vĩnh Cơ nhìn Phúc công công vừa lắc đầu vừa đi vào hậu viện, mới chậm rãi đẩy cửa phòng của mình, “Kim Bảo?!”

Sau khi gọi nửa ngày mà không thấy phản ứng, Vĩnh Cơ bỉu môi, không cam lòng phải thay đổi xưng hô, “Đa Đa!”

Một con chó nhỏ lông đốm trắng đen không biết từ nơi này chạy tới, lảo đảo xuất hiện ở dưới chân Vĩnh Cơ, vui cắn góc áo của Vĩnh Cơ, phát ra thanh âm ô ô. Vĩnh Cơ cười ha ha ôm lấy con chó nhỏ, “Kim Bảo thối! Ngươi cũng một mình a.”

Kim Bảo vươn đầu lưỡi liếm tay Vĩnh Cơ, không biết có phải đang trả lời câu hỏi của Vĩnh Cơ hay không nữa. Vĩnh Cơ ôm con chó nhỏ đi đến ngồi xuống trên giường, vui vẻ cọ cái mũi của con chó nhỏ, “Kim Bảo, hôm nay Vĩnh Cơ gặp được hoàng mã ma cùng hoàng a mã, còn có ca ca các tỷ tỷ nha, nhưng là, Vĩnh Cơ lại không cùng bọn họ nói chuyện, mọi người đều bận quá ah.”

“Gâu gâu”

“Ừ, lần sau nhất định sẽ cùng mọi người nói chuyện.”

Không lâu sau, thanh âm nói chuyện duy nhất bên trong A Ca sở cũng biến mất, gió đêm thổi tắt ánh đèn cuối cùng đang lay động, đêm sớm tiến đến.

Sáng sớm hôm sau, Vĩnh Cơ vẫn như cũ thức dậy rất sớm, Phúc công công đã múc sẵn nước rửa mặt cho nó. “Tiểu chủ tử, ngươi phải đi học a, phải nghe lời Kỷ sư phó.”

“Ta biết rồi.” Vĩnh Cơ nhanh lau mặt, “Ta muốn nhìn vườn rau của ta.”

“Vườn rau của ngươi…… Vườn rau của ngươi, ngươi là chủ tử a, làm sao có thể trồng rau?!” Phúc công công theo ở phía sau, trên mặt đã muốn tràn đầy nếp nhăn lại xuất hiện càng nhiều, “Nô tài là vì tốt cho ngươi, tiểu chủ tử, ngươi chậm một chút!”

Vườn rau mà Vĩnh Cơ nói là ở đằng sau phòng của nó trong A Ca sở. Đó vốn là cái bồn hoa, bên trong đều là giống hoa quý, cần chăm sóc tỉ mỉ, nhưng không có người để ý nên đều chết héo. Phúc công công nhìn bồn hoa trống rỗng đã nghĩ trồng cây gì đó. Ai biết khi hắn đang trồng Vĩnh Cơ vừa vặn mang đến một ít hạt cải trắng không biết kiếm được từ nơi nào. Nhìn Phúc công công ở bên kia bận việc, Vĩnh Cơ cũng đi góp vui, kết quả mấy cây mà Phúc công công trồng không có sống, nhưng những hạt giống Vĩnh Cơ tùy ý bỏ ra lại sinh cơ bừng bừng lớn lên.

Từ nay về sau Vĩnh Cơ liền đối với khối đất trồng rau này sinh ra nồng hậu hứng thú, Phúc công công không lay chuyển được hắn, nhờ người mang một ít hạt giống ở nông thôn tiến cung, nơi này liền hoàn toàn biến thành một vườn rau. Cũng may hiện tại A Ca sở căn bản không có người đi qua, cũng không có người phát hiện bí mật nhỏ của Vĩnh Cơ.

Chờ khi Phúc công công chậm rãi chống quải trượng lê đến hậu viện, liền thấy tiểu chủ tử nhà mình cầm bình nước đang chăm chú tưới cho mấy cây củ cải trắng, trong ánh mắt trong suốt chỉ có tò mò cùng vui vẻ, không có liên quan đến địa vị tiền đồ gì đó. Phúc công công do dự một chút, vẫn là nghiêm mặt, “Tiểu chủ tử, ngươi muộn học rồi.”

“Đúng nha, ta phải đi đây, công công tưới xong giúp ta!”

Phúc công công gật gật đầu, đưa một cái khăn qua, “An Nhạc đã chờ ở ngoài cửa, chủ tử trên đường cẩn thận, giữa trưa trở về sớm một chút.”

Tay lau vào khăn trong tay lão nhân vài cái, Vĩnh Cơ gật gật đầu, nhu thuận trả lời, “Vĩnh Cơ đã biết, công công tạm biệt!”

“Tiểu chủ tử cũng tạm biệt.” Phúc công công nhìn bóng dáng Vĩnh Cơ rời đi bất đắc dĩ lắc đầu, một cái a ca mà ngay cả một người chính nhi bát kinh thị vệ cũng không có, mới bị phái đến đây An Nhạc chỉ sợ cũng không lâu dài. Từ lúc hoàng hậu nương nương thất thế về sau, tiểu a ca liền đi theo chịu khổ, ăn uống ít không nói, ngay cả cung nữ thị vệ cũng là các cung không cần mới vứt lại đây, cũng may, tiểu a ca còn nhỏ, đối này đó còn không hiểu được cũng không quan tâm.

An Nhạc là thị vệ của Vĩnh Cơ mấy ngày hôm trước đổi tới, tuổi không nhỏ, cả người thoạt nhìn âm u, Vĩnh Cơ có chút sợ hắn, dọc theo đường đi đều im lặng đi theo sau An Nhạc. An Nhạc bước chân rất lớn, nó chạy theo vẫn thực cố hết sức, chỉ chốc lát sau đã thở hồng hộc, mặt cũng trướng đỏ bừng.

“An Nhạc,…… Chậm…… Chậm một chút.”

Trung niên nam tử cao lớn âm trầm dừng lại cước bộ, bộ dạng phục tùng nhìn nho nhỏ thiếu niên đi theo sau mình. Mười hai a ca là hoàng tử mà trong cung có cũng được mà không có cũng không sao. Những tin đồn về mười hai a ca không ngoài những thứ như: không được Hoàng Thượng thích, có một ngạch nương là hoàng hậu bị phế, không thông minh, có điểm ngây ngốc. Nhưng thiếu niên trước mắt, trên khuôn mặt ửng hồng là một đôi mắt sạch sẽ hiếm thấy. Trung niên thị vệ co co đồng tử, xoay người tiếp tục đi, bước chân chậm lại.

Phúc công công nói là đã muộn, nhưng trên thực tế, tuyệt không muộn. Lúc Vĩnh Cơ đến, thượng thư phòng không có mấy người, đều là vài công tử trong nhà vương gia đại thần mà Vĩnh Cơ không thế nào quen thuộc. Nó đối với bọn họ cười cười, ngồi vào chỗ ngồi trong góc. Không ai đáp lại nụ cười của nó, tựa như không ai nghi ngờ, một cái hoàng tử vì cái gì sẽ ngồi ở góc đằng sau, mọi người đều có thói quen xem nhẹ nó.

Vĩnh Cơ thở ra một hơi, giơ lên thật to khuôn mặt tươi cười, đối với không khí làm một dấu hiệu tốt lắm. Nó không có muộn, nó vẫn là đệ tử tốt, nhưng là đêm qua, trước khi ngủ nó không có ôn tập bài học, Kỷ sư phó không nên hỏi nó bài tập mới tốt. Toàn bộ thượng thư phòng có lẽ Kỉ Hiểu Lam là người duy nhất chưa từng xem nhẹ sự tồn tại của Vĩnh Cơ, nhưng là cũng chỉ ngẫu nhiên đến bên cạnh Vĩnh Cơ, tùy tay chỉ nó trả lời một ít vấn đề mà thôi, đây là đãi ngộ mà toàn bộ đệ tử thượng thư phòng đều có.

Vĩnh Cơ vội vàng lật sách, nghĩ trước khi lớp học bắt đầu nhớ kỹ một ít nội dung. Lần lượt bát ca, mười một ca đều vào, nó muốn chào hỏi, nhưng là hai cái ca ca bộ dáng đều thật bận rộn, không có nhìn đến nó đã ngồi xuống. Vĩnh Cơ tiếc nuối cúi đầu, hôm nay lại chưa cùng các ca ca nói chuyện.

Kết quả hôm nay ngay cả Kỷ sư phó đều không có gọi hắn trả lời, trên đường Vĩnh Cơ rầu rĩ lững thững đi về A Ca sở, không vui tùy tay ngắt một cây cỏ dại không biết ở nơi nào mọc lên. Nho nhỏ thiếu niên đang lo lắng mấy tâm sự không lớn không nhỏ của mình, không có chú ý tới một điểm màu vàng tiến đến trước mặt.

One response »

  1. Pingback: Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc « Yuu Kiyomoto

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: