RSS Feed

Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc – Chương 2

Chương 2 – Gió chợt nổi lên

Đợi cho màu vàng đến gần, Vĩnh Cơ muốn phản ứng đã không kịp rồi. Trên thực tế dù Vĩnh Cơ có phát hiện bóng người áo vàng hay không thì phản ứng của nó đều giống nhau. Vui sướng ngẩng đầu, bởi vì quá mức kích động mà ngay cả âm thanh cũng run run, lại cố nén vui mừng quy củ làm một cái lễ, lời thốt ra cũng cực bình thường không hề đặc sắc: “Nhi thần tham kiến hoàng a mã!”

“……” Trong nháy mắt, Càn Long có lúc căn bản nghĩ không ra đứa nhỏ bỗng nhiên xuất hiện trước mắt rốt cuộc là ai. Gương mặt không quen, thanh âm cũng không quen, nếu không phải thiếu niên tự xưng nhi thần, hắn thật sự có thể coi như thích khách mà trực tiếp gọi người bắt lấy đứa nhỏ này. Hắn không nhớ rõ mình có một đứa con như vậy. Nhưng là trong khuôn mặt thiếu niên có một loại khí chất đặc hữu của hoàng hậu, hắn vẫn có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra.

Nhớ tới Na Lạp thị, phản cảm của hắn toàn bộ đều bừng lên, lại nhìn thiếu niên quỳ trên mặt đất, cầm trong tay một cọng cỏ dại, bộ dạng tỉnh tỉnh mê mê ngu ngốc càng cảm thấy phiền chán. “Ngươi ở trong này làm cái gì?”

“Nhi thần……”

Hoàng a mã quan tâm mình, ý niệm này chợt lóe mà qua trong đầu làm cho toàn thân và tim Vĩnh Cơ đều sung sướng hẳn lên. Nó có thiệt nhiều điều muốn nói cùng hoàng a mã, về tình hình học tập gần đây của nó, còn có ngự phòng ăn luôn quên phần ăn của A Ca sở, còn có vườn rau của nó. Nên nói cái nào trước bây giờ, hay là trước hết nói cho hoàng a mã chính mình là học xong trở về từ thượng thư phòng, hôm nay mình học [ Trung Dung Thiên ]…… Nhưng mà lời nói chưa ra khỏi miệng đã bị tiếng quát lớn của Càn Long đánh gãy.

“Ngươi cầm trên tay là cái gì?! Một cái hoàng tử a ca không lo học tập không nói, còn cả ngày không có việc gì, còn thể thống gì! Ái Tân Giác La gia không cần người vô dụng, một chút đều không có hoàng tử khí chất!” Càn Long hắc nghiêm mặt, không cho Vĩnh Cơ cơ hội gì để phản bác. Một đám thị vệ cung nữ đi theo phía sau hắn tất cả đều quỳ xuống, cơn giận của thiên tử, hướng tới là lôi đình vạn quân.

Vĩnh Cơ ngây ngốc giơ miệng. “Nhi thần……” Chỉ là mới vừa tan học quay về cung mà thôi.

“Còn dám nói sạo, trẫm nhìn ngươi sách vở đều đọc suông!” Phản ứng trì độn của Vĩnh Cơ làm cơn tức của Càn Long tăng lên. Quả nhiên là đứa không dùng được, đức hạnh giống y ngạch nương nó, chính mình như thế nào sinh ra một đứa con như vậy!

“Nhi thần không dám.” Vĩnh Cơ đem thân mình cúi xuống càng thấp, ở trong lòng âm thầm mắng chính mình, hoàng a mã nói chính mình là đúng nha, mình xác thực không có việc gì, mình như thế nào lại làm hoàng a mã tức giận! Hoàng a mã suốt ngày phê tấu chương mệt chết đi, hoàng ngạch nương nói qua, hoàng a mã là người vất vả nhất Đại Thanh, mình còn làm hoàng a mã mất hứng, thật sự là không nên!

Vĩnh Cơ quyết định thật tâm muốn nghe lời Càn Long, nhưng là bộ dáng như vậy phục tùng thuận theo của nó ở trong mắt Càn Long chính là yếu đuối, không có khí thế, cơn tức trong lòng vốn không nhỏ càng bùng lên dữ dội. “Ngươi không dám, ngươi còn có cái gì không dám, trẫm thấy hai mẹ con các ngươi đều là một bộ dáng, to gan lớn mật!”

“Nhi thần biết tội.”

“Biết tội liền tự mình đi thượng thư phòng quỳ một canh giờ!” Càn Long lạnh lùng đi ngang qua người nó, không nhìn cũng không thèm liếc mắt nó một cái.

Vĩnh Cơ cầm chặt lấy góc áo, nước mắt một giọt một giọt chảy xuống. Nó không phải đứa con tốt, luôn làm hoàng a mã tức giận, hoàng ngạch nương nói đúng, nó chính là đứa không tiến bộ nổi!

Đứa nhỏ đang quỳ trên mặt đất chậm rãi đứng lên, lại đi ngược lại, buổi chiều là tiết cưỡi ngựa, hiện tại thượng thư phòng không có ai, nó đi phạt quỳ không biết có người đến giám sát hay không, buổi chiều khoá học cưỡi ngựa khẳng định sẽ muộn.

“Chờ đã, ngươi cùng trẫm đi gặp Ngũ Ca của ngươi, nghiêm chỉnh mà học tập Ngũ ca. Uổng phí Ngũ Ca cùng Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, Tử Vi tỷ tỷ đối với ngươi tốt như vậy, ngươi ngay cả một chút nửa điểm đều không học được.” Đi đến cách đó không xa, Càn Long đột nhiên nhớ tới mục đích hôm nay của mình, lại gọi Vĩnh Cơ lại. Đối với hắn xem ra, Vĩnh Cơ cùng Vĩnh Kì tuy rằng tên âm giống nhau lại kém cách xa vạn dặm. Vĩnh Kì mà hắn coi trọng nhất thật sự là văn võ song toàn, mọi thứ tinh thông, là người thừa kế đủ tư cách, này Vĩnh Cơ cũng chỉ là bao cỏ đội cái mũ con trai trưởng!

Trên mặt vẫn còn vết nước mắt dần dần hiện lên mỉm cười, hơi hơi gật đầu, Vĩnh Cơ đi theo sau Càn Long. Hoàng a mã dẫn nó đi xem Ngũ Ca, nó đã lâu không có nhìn thấy Ngũ Ca cùng Tiểu Yến Tử tỷ tỷ. Tiểu Yến Tử tỷ tỷ trước kia còn dẫn mình đi chơi, nếu Tử Vi tỷ tỷ cũng ở bên kia thì thật tốt. Vĩnh Cơ nghĩ nghĩ bước chân liền nhẹ nhàng. Với nó, đoạn thời gian Tiểu Yến Tử tiến cung kia là thời gian duy nhất có người quan tâm, có người cùng nó chơi đùa.

Cố ý muốn cho con trai trưởng mình không thích biết một chút phong phạm của người thừa kế có tài có học thức có can đảm, Càn Long không có cho người thông truyền, vẫy lui bọn thị vệ, chỉ mang theo Vĩnh Cơ đi Cảnh Dương cung.

Bọn họ vừa đến cửa cung Cảnh Dương là có thể nghe thấy tiếng gào to riêng biệt của Tiểu Yến Tử, “Vĩnh Kì, ngươi làm sao có thể như vậy?”

Trong lòng Càn Long đã thiên vị thì không cần biết gì, nghe được giọng Tiểu Yến Tử trong lòng liền vui a, cười ha hả tiêu sái đi vào, “Tiểu Yến Tử, các con lại đang diễn kịch gì a?”

Bên trong không chỉ có Tiểu Yến Tử, còn có con gái út của Trần gia ở Giang Nam Trần Tri Họa cùng Ngũ a ca Vĩnh Kì. Vĩnh Kì cùng Tri Họa đứng ở Tiểu Yến Tử một bên nhìn thấy Càn Long tiến vào, vội vàng quy củ hành lễ, cũng không quỳ xuống như Vĩnh Cơ, chỉ là đứng chắp tay, ngay cả Tri Họa cũng chỉ là hơi hơi nghiêng người, “Nhi thần tham kiến hoàng a mã, hoàng a mã cát tường.”

“Tri Họa tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cát tường.”

So sánh với hai người, sắc mặt Tiểu Yến Tử có chút là lạ. Nhưng mà cũng may Càn Long đã nhìn quen bộ dáng nghịch ngợm của Tiểu Yến Tử, cũng không có truy cứu chuyện nàng không hành lễ, như trước hiền lành nhìn hai đứa con mình yêu thương nhất. Nhưng thật ra đứng ở Càn Long phía sau Vĩnh Cơ kinh ngạc cảm thấy có lẽ mình hoa mắt, làm sao theo ánh mắt Tiểu Yến Tử tỷ tỷ nhìn hoàng a mã thấy được hơi hơi hận ý?

“Hai vợ chồng son đang nói cái gì đây, trẫm ở ngoài cửa đã nghe thấy tiếng Tiểu Yến Tử.” Càn Long ở trước mặt Vĩnh Kì cùng Tiểu Yến Tử vẫn đều là một người cha hiền lành, không có đoan một chút hoàng đế cái giá, chỉ cho là đang cùng con cái bàn việc nhà. Ngũ a ca Vĩnh Kì cũng thực thông minh phối hợp, “Nhi thần cùng Tiểu Yến Tử đang đùa giỡn. Tính tình Tiểu Yến Tử hoàng a mã biết rõ nhất. Tri Họa đang cùng nhi thần đối câu đối, này không thể liền chọc tới Tiểu Yến Tử.”

Tri Họa cũng che miệng thản nhiên cười, “Đúng vậy, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ lại tức giận.”

Càn Long nghe vậy lại cười đến thoải mái, “Ngươi này Tiểu Yến Tử a, nhìn thấy câu đối liền đau đầu, các con đối câu đối chỉ có làm nó không thoải mái. Chữ nó còn không biết được đầy đủ, làm sao đối câu đối?”

Khi Tri Họa mở miệng nói chuyện Vĩnh Cơ mới phát hiện trong phòng còn có một tỷ tỷ xinh đẹp a. Vĩnh Cơ ở trong lòng vụng trộm cười theo Càn Long, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ khẳng định sẽ không đối câu đối, tỷ tỷ này bộ dạng xinh đẹp vừa thấy chính là người cùng Tử Vi tỷ tỷ giống nhau, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ nhất định sẽ nổ. Ừm, đứng một lát chính mình phải nhớ đi an ủi Tiểu Yến Tử tỷ tỷ!

“Đúng vậy, ta cái gì cũng không biết, các ngươi đều đi thích Tri Họa đi!” Tiểu Yến Tử sắc mặt càng khó coi, không còn một chút tính cách hào sảng cái gì cũng không để ý lúc trước.

Càn Long nghe giọng điệu của Tiểu Yến Tử biết Tiểu Yến Tử có thể là thực tức giận, lại dỗ dành nàng, “Con nha, chính là không chịu được thua, Tri Họa được cha mẹ dạy dỗ tốt, con không có ai dạy tự nhiên là không tốt, nhưng là, chơi với con vui hơn Tri Họa a!”

Bổn ý của Càn Long thật sự chỉ muốn trấn an Tiểu Yến Tử, nhưng hắn không biết tình hình cụ thể, càng không biết giờ phút này Tiểu Yến Tử biết hắn là người đầu sỏ giết cha mẹ mình, đang hận hắn đâu. Hắn nhắc đến không ai dạy, không có cha mẹ, Tiểu Yến Tử liền nắm chặt tay lại, trong lòng ý hận thù ngập trời mãnh liệt mà ra.

“Ta không phải khỉ trên núi!” Tiểu Yến Tử căn bản không nhìn Càn Long, giọng điệu cứng ngắc.

Càn Long nhướng mày, sắc mặt cũng trở nên không tốt. Hắn không nể mặt đi dỗ dành người khác, thế nhưng còn có người dám sẵng giọng với hắn, làm hoàng đế quen rồi Càn Long thế nào chịu được, mắt thấy sẽ tức giận. Vĩnh Cơ nhếch miệng, hoàng a mã tức giận, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ cũng thật là, hoàng a mã là trưởng bối nể mặt chút cũng không có gì a. Nếu hoàng a mã thật sự mắng Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, vậy chính mình có phải hay không phải đi khuyên vài câu?.

“Hoàng a mã, Tiểu Yến Tử quý ở thiên chân hoạt bát, nhi thần là thích điểm này của nàng, hoàng a mã lúc đó chẳng phải thích nàng điểm này?” Vĩnh Kì tiến lên từng bước, đứng ở Càn Long bên cạnh người, lời nói nửa lấy lòng nửa nịnh hót, làm cho Càn Long nghe vạn phần thư thái, “Ha ha, Tiểu Yến Tử thật là thiên chân khả ái, là nguồn vui của trẫm.”

Ai biết hôm nay Tiểu Yến Tử tuyệt không cảm kích, tư thế không có nửa điểm vui vẻ, nàng vo lại tờ câu đối đang cầm trong tay. “Ai cần lòng tốt giả dối của ngươi?!”

Càn Long thấy Tiểu Yến Tử không tôn trọng đứa con mình coi trọng nhất như vậy, mất hứng, “Đứa nhỏ không có gia giáo vĩnh viễn sửa không tốt. Vĩnh Kì, con không cần nói chuyện thay nó.”

“Hoàng a mã……” Ngũ a ca thẳng tắp quỳ xuống. Hắn so với Tiểu Yến Tử rõ ràng hơn, nếu Tiểu Yến Tử mất đi hoàng a mã sủng ái, bọn họ sẽ hoàn toàn không có tương lai. Giờ là một Tri Họa, sau này còn có thể có càng nhiều Tri Họa, Tiểu Yến Tử thân phận chính là du côn, không có hoàng a mã thánh sủng, chỉ sợ Tiểu Yến Tử không thể ở lại trong cung. Bởi vậy, vô luận như thế nào, Tiểu Yến Tử cũng không thể làm hoàng a mã không thoải mái.

Hắn quỳ kỳ thật là vì giải thích cho Tiểu Yến Tử, nhưng là không đầu óc thẳng tính Tiểu Yến Tử xem ở trong mắt, liền lại phẫn nộ không thôi! Vĩnh Kì còn có a mã để quỳ, a mã của hắn mình lại phải hống, như con khỉ làm hắn vui vẻ, nhưng là cha mẹ mình lại chết thảm tù oan, xương cốt cũng không còn, mà người tạo thành chuyện này hết thảy chính là người mà Vĩnh Kì quỳ trước mặt, hung thủ lừa cảm tình của nàng.

Tiểu Yến Tử càng nghĩ càng giận, dưới cơn giận bùng nổ, lý trí vốn không có bao nhiêu biến mất hầu như không còn. Bước lên phía trước một bước, nắm lấy kiếm đeo ở bên hông Vĩnh Kì liền đâm về phía Càn Long.

Vĩnh Kì quỳ trên mặt đất bị rút kiếm không kịp phản ứng, Càn Long còn lại là căn bản là không có nghĩ đến Tiểu Yến Tử sẽ thực sự đâm hắn, Tri Họa cách khá xa, chỉ có thể thét chói tai, mà vẫn chú ý Tiểu Yến Tử Vĩnh Cơ cơ hồ là theo bản năng mở ra hai tay ngăn ở trước mặt Càn Long.

Kiếm một chút đều không có dừng lại trực tiếp đâm vào vai trái Vĩnh Cơ. Vĩnh Cơ từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị thương như vậy, thậm chí ngay cả đánh đòn cũng không có chịu qua. Thật lớn đau đớn làm cho hắn thiếu chút nữa ngất đi, nhưng là hắn còn nhớ rõ, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ là muốn đâm hoàng a mã, nhanh quay lại nhìn Càn Long, gương mặt khiếp sợ của Càn Long, liền thành trí nhớ cuối cùng của Vĩnh Cơ trước khi mất đi ý thức.

Rõ ràng ngày hôm qua Tiểu Yến Tử tỷ tỷ còn nói thật nhớ hoàng a mã, muốn hoàng a mã đến Cảnh Dương cung, như thế nào hôm nay sẽ đâm hoàng a mã chứ? May quá, hoàng a mã không có bị thương.

One response »

  1. Pingback: Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc « Yuu Kiyomoto

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: