RSS Feed

Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc – Chương 3

Chương 3 – Chuyện sau khi chắn đao

Càn Long cơ bản đã không nhớ rõ mình còn mang theo một đứa con đến đây, cho nên, khi Vĩnh Cơ từ phía sau hắn lao tới, hắn hoàn toàn không biết phản ứng, cho đến khi ấm áp máu chảy xuống đầu ngón tay, hắn mới ngây ngốc nhìn thiếu niên đã trong lòng đã ngất đi.

Nếu hắn nhớ không lầm đứa nhỏ này năm nay phải mười ba tuổi, nhưng là vừa chợt thấy, vẫn là một đứa trẻ con chưa lớn. Càn Long suy nghĩ rồi mới nhớ tới, đứa nhỏ này hình như hắn chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho nó.

“Người tới, mau truyền ngự y!” Càn Long ôm tiểu nhi tử hướng tới ngoài cửa hô to. Tri Họa cuống quít chạy ra đi gọi người, chỉ có Tiểu Yến Tử cầm kiếm máu đứng ở nơi đó, vẫn không nhúc nhích. Vĩnh Kì ngây người trong chốc lát, bị Tiểu Yến Tử rút kiếm mà bị bám thân thể lại lần nữa tạp trở về thượng, “Hoàng a mã, người bỏ qua cho Tiểu Yến Tử, Tiểu Yến Tử không phải cố ý, Tiểu Yến Tử là nhất thời xúc động.”

“Truyền ngự y!”

Càn Long lúc này đây tim đã bị thương, con không có quan tâm hắn một hoàng a mã có hay không bị thương, nhưng chỉ nghĩ xin giúp âu yếm nữ nhân, quả nhiên là con lớn rời cha mẹ, có tức phụ liền đã quên a mã![ ngươi cái tra, tiểu mười hai còn chịu thương đâu.]

“Hoàng a mã, Tiểu Yến Tử chỉ là giận dỗi với con……”

Ngũ a ca vẫn đang còn kêu, Càn Long vung tay lên, ôm tiểu mười hai đến trên giường. Sau khi bị Vĩnh Kì làm bị thương tâm, trong lòng Càn Long khó được đối với đứa con nhỏ xả thân cứu mình sinh ra một chút từ ái, nhìn thiếu niên trên giường ánh mắt có điểm phức tạp.

Tiểu Yến Tử đâm kiếm cũng không sâu, nguyên nhân Vĩnh Cơ ngất xỉu đi hơn phân nửa là bị dọa cùng đau, ngự y lau mồ hôi nghiên cứu nửa ngày cũng chỉ là cho bôi kim sang dược cùng một ít thuốc bổ bổ dưỡng thân thể, chỉ là ở dưới áp suất thấp đầy phòng, đem Vĩnh Cơ bọc thành một cái tiểu mập mạp.

Đáng tiếc lòng từ ái của Càn Long đối với đứa con không thích vĩnh viễn không duy trì được lâu dài. Sau khi Vĩnh Cơ bị đuổi về A Ca sở, sau khi hỏi thăm vài lần, lực chú ý của Càn Long đã lại chuyển tới quan tâm đến mâu thuẫn giữa con trai con gái cưng, bắt đầu suy nghĩ tìm cơ hội tìm Vĩnh Kì nói chuyện linh tinh, giúp hắn chắn đao Vĩnh Cơ đã sớm bị vứt qua một bên.

Buổi sáng Vĩnh Cơ sôi nổi đi ra ngoài, buổi chiều đầy người là máu được đưa về, Phúc công công bị biểu tình ác liệt của các ngự y làm sợ tới mức hoang mang, chỉ nghĩ là tiểu chủ tử nhà mình ở lúc mình không biết đã muốn theo tiên hoàng từng bước mà đi, bang một tiếng liền ném quải trượng, ba bước cũng chỉ hai bước vọt đi lên, ghé vào Vĩnh Cơ trên người gào khóc.

“Tiểu chủ tử, ngươi làm sao có thể bỏ lại lão nô a?”

“Lão nô không có ngươi như thế nào sống, ngươi này nhẫn tâm!”

Một đám đưa Vĩnh Cơ trở về ngự tiền thị vệ cùng với ngự y đi theo đến, đứng ở cửa, khóe miệng run rẩy, mười hai a ca ngoại trừ khuôn mặt tái nhợt, trên vạt áo có vài vết máu, làm sao giống người chết!

Vĩnh Cơ chỉ cảm thấy toàn thân đều đau, nó thầm nghĩ đi ngủ, đi ngủ liền không cảm giác đau, nhưng là, bên tai vẫn có một âm thanh chán ghét làm ồn nó, còn càng lúc càng lớn, càng ngày càng khó nghe, sau đó, còn có người được một tấc lại muốn tiến một thước lắc thân nó. Nó đau quá, còn lắc nữa!

“Đừng lắc…… Đừng lắc ta!”

Cố hết sức phun ra vài tiếng, Vĩnh Cơ lại lâm vào mê man. Vốn đang khóc khóc không thành tiếng, thề nếu không khóc đổ Tử Cấm thành sẽ không chết Phúc công công sau khi nghe được tiếng của Vĩnh Cơ, dừng một chút, sau đó, dưới ánh mắt chằm chằm của mọi người, nhanh chóng thu hồi nước mắt, nhặt lên quải trượng, lau mặt, lại biến thành một lão công công già cả nghiêm túc, giống như người lúc trước gào khóc thảm thiết căn bản chưa từng tồn tại quá.

Bọn thị vệ trừu khóe mắt ly khai, các ngự y cũng dặn dò vài câu liền yên lặng rút đi. Phúc công công ngồi ở bên giường Vĩnh Cơ, giúp Vĩnh Cơ lau mồ hôi trên trán, An Nhạc ngồi trên bậc thang ở cửa. Náo nhiệt chốc lát trong A Ca sở rốt cục lại lần nữa trở về im lặng.

“Cũng chỉ có ngươi còn có thể đi cứu hắn!” Phúc công công chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chọc chọc cái trán trơn bóng của Vĩnh Cơ, tươi cười chua sót mà bất đắc dĩ, “Hắn thế nào từng nhớ rõ ngươi!”

An Nhạc hơi liếc nhìn trong phòng một nằm một ngồi, một già một trẻ, một phó một chủ. A Ca sở này giống như trong lời đồn lạnh lùng bị quên đi, mười hai a ca cũng xác thực không thông minh như lời mọi người, thậm chí có chút ngốc, nhưng là, hắn lại cảm thấy hình ảnh ấm áp như vậy là bên trong toàn bộ cung đình sẽ không có nữa. Có lẽ nơi này, cũng có thể trở thành chỗ hắn sống yên phận, đứa nhỏ này là trong hoàng gia duy nhất còn giữ được hồn nhiên. Hắn cũng muốn xem làm sao hắn có thể tại bên trong hoàng cung dơ bẩn hắc ám này giữ được như thế.

Vết thương của Vĩnh Cơ theo lời các ngự y cũng không phải thực nghiêm trọng, qua hai ngày bắt đầu cùng Phúc công công giận dỗi, không muốn buồn ở trên giường.

“Công công, nằm xuống nữa, Vĩnh Cơ sẽ biến thành cái nấm.” Thiếu niên cầm lấy góc chăn hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương hề hề, hơi hơi quyệt miệng, trong mắt còn hơi hơi ướt át.

Nho nhỏ thiếu niên như vậy thật sự là chọc người trìu mến, mặc dù là Phúc công công lớn tuổi rồi cũng thất thần một lát, sau đó cố gắng thu lại khoé miệng nhịn không được hướng lên trên của mình, nghiêm mặt tàn khốc nói, “Không được, vết thương của chủ tử còn không có tốt, nấm cái gì, toàn nói bừa!”

“Thật sự sẽ thành cái nấm.” Vĩnh Cơ cũng thực còn thật sự, nghiêm trang chỉ ra ngoài cửa sổ, “Trên cây đã chết héo ngoài vườn liền có nấm mọc ra. Vĩnh Cơ nếu luôn luôn ở trên giường sẽ biến thành như vậy!”

Dứt lời, còn dài cổ nghiêm mặt, “Xem, giống cái nấm!”

“Phì!” Vẫn thực nghiêm túc lão nhân rốt cục phá công, sủng nịch lắc đầu với Vĩnh Cơ, “Tiểu chủ tử cũng đừng nói mấy thứ này lừa lão nô, đi ra ngoài chỉ có thể ở trong sân, cũng không thể ôm Đa Đa.”

Con chó Đa Đa này, biết nhất là [chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng], ỷ vào tiểu chủ tử sủng ái quả thực coi trời bằng vung. Sớm biết tình huống hôm nay, lúc trước mình sẽ không tốt bụng ôm nó từ trong bụi cỏ trở về. Không biết là chó cưng của quý nhân nào trong cung ở nơi nào thông đồng bạn lữ, sinh ra một con chó hoang như vậy đến khắc hắn! Lúc con chó nhỏ được ôm trở về, Vĩnh Cơ thật cao hứng, cho nó cái tên gọi Kim Bảo. Nhưng là sự tình cũng không giống như Vĩnh Cơ đoán trước như vậy phát triển. Hiện tại con chó này người khác kêu Kim Bảo nó không để ý tới, kêu Đa Đa mới phản ứng. Chó hoang! Phúc công công ở trong lòng như thế kêu gào.

Phúc công công vẫn đang thầm oán chính mình tự mình đa tình, xen vào việc của người khác, Vĩnh Cơ đã hưng phấn xốc chăn lên chạy vội ra ngoài sân, rau của nó không biết thế nào rồi?!

Luống rau nho nhỏ ở góc sân xanh um tươi tốt, ánh mặt trời cũng ba phần khẳng khái chiếu vào mặt trên, trên phiến lá xanh mướt còn có vài giọt sương chưa tan, trong suốt ướt át.

Vĩnh Cơ thật cẩn thận ngồi xổm xuống bên cạnh luống rau, Đa Đa không biết theo góc nào chạy tới, lung tung cọ cọ vào bên cạnh thiếu niên, phát ra vài tiếng “Gâu gâu” vui vẻ không rõ.

Híp mắt, cẩn thận hít vào mùi thơm ngát đặc trưng của rau dưa trong không khí, Vĩnh Cơ cười loan ánh mắt. Chờ cho chính mình khoẻ lên, Phúc công công nói mấy thứ rau này là có thể thành thục. Đây là rau mà chính nó lần đầu tiên trồng được, nhất định phải đưa cho Ngũ Ca cùng Tử Vi tỷ tỷ bọn họ nếm thử, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ muốn ám sát hoàng a mã, Vĩnh Cơ quyết định lúc này đây đồ ăn không cho Tiểu Yến Tử tỷ tỷ.

Vậy có nên đưa cho hoàng a mã không? Hoàng a mã mỗi ngày đều có rất nhiều đồ ăn, ừm, còn có ngự phòng ăn cũng có vườn rau, đó đều là của hoàng a mã. Vĩnh Cơ buồn rầu nhìn đám rau quá mức ít ỏi trước mắt, giống như không đủ cho hoàng a mã ăn a. Vậy sau này chờ mình trồng ra rất tốt cho nữa cho hoàng a mã là được rồi.

Sau khi cẩn thận đưa tay đếm những người mình muốn đưa cho, Vĩnh Cơ biểu tình đã muốn là tràn đầy phiền muộn, như thế nào có nhiều người như vậy muốn cho đâu, rau của mình thật ít a!

“Hoàng Thượng giá lâm!” Giọng cao vút của thái giám xuyên thấu qua cao cao tường viện truyền vào.

Vĩnh Cơ vội vàng mặc chỉnh tề quần áo, quỳ xuống trước cửa viện, “Nhi thần cung nghênh hoàng a mã!”

Càn Long vài ngày sau rốt cục nhớ tới còn có một đứa con nhỏ vì cứu mình mà chắn đao. Chuyện của Tiểu Yến Tử làm hắn phiền lòng, Cảnh Dương cung không đi, đi xem đứa con nhỏ này cũng tốt! Tâm ý của Càn Long vốn là tới biểu đạt tình cảm phụ tử của mình. Hắn còn muốn giống Tiểu Yến Tử  lúc trước, chính hắn làm một a mã bón thuốc cho đứa nhỏ, chuyện này nếu truyền đi cũng không hổ làm một đoạn giai thoại. Trên đường Càn Long càng nghĩ càng thấy tuyệt, chỉ hận không thể muốn hung hăng “cha hiền con thảo” một phen để ngày sau truyền lưu thiên cổ, trở thành chuyện mọi người đàm luận khi trà dư tửu hậu.

Nhưng mà hắn thật không ngờ đứa con hẳn là ở trên giường nằm chờ hắn bón thuốc lại cung kính quỳ trên mặt đất nghênh đón hắn, đều không có kích động cảm kích sau khi thấy hắn như hắn tưởng tượng. Càn Long bắt đầu não bổ, kinh nghiệm gặp con cái ít đáng thương của hắn đều là về Ngũ a ca Vĩnh Kì. Mỗi lần hắn đi Cảnh Dương cung, Vĩnh Kì đều là cười đi ra đón, giống như đứa nhỏ này chỉ biết e ngại quỳ trên mặt đất run, thật sự là vô dụng.

Càn Long càng nghĩ càng cảm thấy con trai trưởng này của mình là vô dụng, đối chính mình cũng không thân, sợ hãi rụt rè không đảm đương nổi trọng dụng. Hắn hừ lạnh một tiếng, “Đứng lên đi, thương thế của ngươi thế nào ?”

“Thưa hoàng a mã, Vĩnh Cơ đã tốt lắm.” Vĩnh Cơ kích động xoay người, cúi người đối với Càn Long, trong thanh âm có rất nhỏ run run. Hoàng a mã quả nhiên vẫn là quan tâm nó.

Đã muốn tốt lắm?! Ở Càn Long phía sau Ngô Thư Lai trước mắt nhất hắc. Mười hai a ca a, ngươi như thế nào có thể nói tốt lắm a? Chính là Tiểu Yến Tử cái loại cách cách dân gian vừa mới tiến cung cũng biết ỷ vào sinh bệnh làm nũng, hoàng Thượng của chúng ta thích nhất là hưởng thụ bộ dạng đó a. Vạn tuế gia lần này lại đây hơn phân nửa muốn biểu hiện tình yêu con cái sâu đậm, ngươi cho dù là thật sự tốt lắm cũng muốn nói không tốt, huống chi vết thương này của ngươi làm sao tốt được!

Ngô Thư Lai đoán không sai, khuôn mặt vốn không dễ nhìn của Càn Long trở nên càng khó coi, liếc mắt một cái chuyển đến rau dưa trong viện. Càn Long chỉ cảm thấy một chuyến này mình thật sự là đến không, lãng phí thời gian cũng lãng phí cảm tình. Hắn ngay cả cửa cũng không vào, ở trong sân liền phẩy tay áo xoay người. “Ngươi đã không có việc gì sẽ không cần bỏ bê việc học, đem [ đại học thiên ] sao cái mấy lần, giao cho Kỷ sư phó kiểm tra.”

Vĩnh Cơ ngoan ngoãn gật đầu, hoàng a mã bận trăm công nghìn việc còn dành thời gian đến xem mình. Nó mộ nhụ nhìn bóng dáng Càn Long rời đi, âm thầm thề nhất định phải làm ba đồ lỗ giống hoàng a mã như vậy.

Phúc công công đứng ở chỗ âm u trong cửa thấy không rõ biểu tình. Hừ, này tính cái gì, mười hai a ca bị thương ở cánh tay, còn làm cho mười hai a ca chép sách?! Mười hai a ca, ngươi chừng nào thì mới hiểu được, hoàng a mã của ngươi kỳ thật một chút cũng không để ý ngươi con trai trưởng này a.

…..

One response »

  1. Pingback: Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc « Yuu Kiyomoto

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: