RSS Feed

Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc – Chương 4

Chương 4 – Hoàng hậu nương nương

“Tiểu chủ tử, ngươi trăm ngàn nhớ rõ không cần làm nương nương không vui, nói chút chuyện vui vẻ ấy.” Phúc công công sửa lại áo khoác cho Vĩnh Cơ, phi thường lo lắng dặn dò lại dặn dò. Nhìn Mười hai a ca, hắn vừa vui mừng lòng lại chua xót, chỉ có thể một lần dặn một lần.

Vĩnh Cơ thực nhu thuận gật đầu, ngưỡng cổ làm cho Phúc công công buộc nút áo. “Vĩnh Cơ sẽ chọc hoàng ngạch nương vui vẻ. Hoàng a mã đến xem Vĩnh Cơ, hoàng ngạch nương nghe xong nhất định thực vui vẻ đó.”

“Ui cha, tiểu chủ tử của ta, chuyện này nhất định không thể nói.” Phúc công công vỗ đùi kêu lên, nét mặt già nua run rẩy, “Ngươi nha, như thế nào không hiểu tâm tư của nương nương chứ, ở trước mặt nương nương không nói về vạn tuế gia.”

Vĩnh Cơ bị giọng nói đột nhiên đề cao của Phúc công công làm hoảng sợ, lui về phía sau vài bước mới nghiêng đầu khó hiểu phản bác: “Hoàng ngạch nương nhất định sẽ vui vẻ.”

Vui vẻ mới là lạ, nếu là trước kia có lẽ nương nương còn có thể lâm vào động dung, nhưng là hiện tại Hoàng Thượng đối với nương nương như vậy, tâm nương nương đã như tro tàn, làm sao có thể vui vẻ? Phúc công công phiền muộn than thở một tiếng, “Tóm lại, tiểu chủ tử chuyện này tuyệt đối không thể nói.”

Vĩnh Cơ bỉu môi, có chút không vui, nhưng là ở dưới biểu tình nghiêm túc của Phúc công công, vẫn là ủy khuất đáp ứng rồi, “Nga.”

“An Nhạc, chiếu cố tiểu chủ tử cho tốt, ngàn lần đừng để bị phát hiện, đến tay người khác lại là không tốt trả lời.” Mười hai a ca còn nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu. Phúc công công ngày thường miệng nói tiểu chủ tử nhà mình không đủ thông minh, không đủ hiểu được lí lẽ, nhưng trên thực tế hắn cũng hy vọng Vĩnh Cơ vĩnh viễn như vậy chỉ cần đơn thuần, nhìn không thấy dơ bẩn cùng xấu xí trong cung, làm cho hắn tự cho là có một hoàng a mã hiền lành. Ít nhất như vậy mười hai a ca sẽ vui vẻ, hạnh phúc.

Na Lạp thị tuy rằng trên danh nghĩa vẫn là hoàng hậu, dưới sự chống lại của các đại thần Càn Long cũng không có hạ thánh chỉ phế hậu, nhưng đời nào ở tại lãnh cung chỉ có một lão ma ma đi theo hoàng hậu? Càn Long đã hạ nghiêm lệnh không cho người thăm hỏi. Vĩnh Cơ không phải Tiểu Yến Tử cùng Tử Vi có thể ôm chăn nghênh ngang đi vào, nó phải đi vào lãnh cung qua một chỗ hổng. Lãnh cung hàng năm thiếu tu sửa, tường vây bên ngoài không biết bị ai hay là động vật làm thủng một lỗ hổng lớn, Vĩnh Cơ còn nhỏ bộ dạng lại lùn, vừa vặn chui qua được.

An Nhạc nhìn Vĩnh Cơ nghểnh mông chui vào, cái chỗ hổng kia không chỉnh tề, giống bị răng chó cắn, cũng chỉ có thân hình nhỏ như Vĩnh Cơ mới có thể đi qua. Một người lớn như hắn khẳng định là không qua được, nơi này bốn phía cũng không có người, hắn nhẹ nhàng nhảy. Chờ Vĩnh Cơ khó khăn vất vả chui qua, liền phát hiện An Nhạc đã tựa vào bên cây lớn chờ mình.

Ánh mắt Vĩnh Cơ đột nhiên sáng ngời, “An Nhạc, ngươi biết võ công sao? Ngươi thật lợi hại nha!”

Ánh mắt lúc nào cũng mở một nửa của An Nhạc, lần đầu tiên thực sự mở ra. Không có trách cứ và chất vấn giống như hắn lường trước, đứa nhỏ chỉ là đơn thuần sùng bái nhìn hắn, chưa bao giờ nghĩ tới hắn đã giấu diếm nó. An Nhạc ngăn khóe miệng, vui lòng cho Vĩnh Cơ một cái tươi cười, vươn tay sờ sờ đầu của nó, “Về sau dạy ngươi.”

“Thật vậy chăng?”

“Thật sự.”

“An Nhạc ngươi thật tốt.”

Như vậy liền thành người tốt? Thật sự là đứa nhỏ dễ dàng thỏa mãn. An Nhạc khép lại mắt, “Ngươi đi đi, ta ở trên cây canh chừng cho ngươi.”

“Được.”

Vĩnh Cơ quen thuộc đi vòng qua hồ nước khô cạn. Na Lạp thị cũng không ở tại chủ điện của lãnh cung, mà ở phòng thờ nhỏ đằng mặt sau. Lúc Vĩnh Cơ đi qua, một bà lão tóc hoa râm đang phơi chăn ở bên ngoài, chăn là cũ, bị tẩy trắng bệch.

“Ma ma, Dung ma ma.” Vĩnh Cơ đứng ở cửa sân. Hôm nay vì tránh tai mắt của người khác nó mặc quần áo tối màu, xứng với khuôn mặt xinh đẹp tươi cười của nó càng có vẻ trắng noãn, cực kỳ giống Na Lạp thị trước đây. Dung ma ma thấy Vĩnh Cơ như vậy ngẩn ra, sau mới chà xát ánh mắt, “Tiểu chủ tử? Ui cha, sao ngươi lại tới đây, mau, nhanh tới cho ma ma nhìn xem, có cao lên không?”

“Cao lên cao lên.” Vĩnh Cơ vui chạy tới, cố ý kiễng chân, lấy tay so một chút, “Đến bả vai ma ma, rất nhanh sẽ cao hơn ma ma.”

Dung ma ma cười, đứa nhỏ ngốc, một tháng có thể cao lên bao nhiêu. Bà xoa bóp mặt Vĩnh Cơ, “Ngươi còn muốn cao hơn ma ma? Đợi vài năm nữa đi.”

Trước kia ở Khôn Ninh cung, mỗi tiếng nói cử động của bọn họ đều ở trước mắt bao người, bao nhiêu người chuẩn bị soi mói, ngóng trông hoàng hậu ra ngoài ý muốn. Hoàng hậu là người đứng đầu hậu cung, lại làm gương mẫu cho hậu cung, tiểu mười hai a ca là con trai trưởng duy nhất của Đại Thanh, lúc đó bà cùng Vĩnh Cơ ở chung nghiêm khắc tuân thủ cung quy điều cấm. Vĩnh Cơ là chủ tử, bà là nô tài, bà cung kính với Vĩnh Cơ, rất ít biểu lộ cảm xúc của mình. Nhưng hiện tại Na Lạp thị bị nhốt vào lãnh cung, Dung ma ma ngược lại buông ra, đối với tiểu mười hai cũng chỉ cho là nuông chiều con cháu nhà mình, quan hệ của tiểu mười hai cùng bà thân cận không ít. Dung ma ma vuốt đầu tiểu mười hai, nhưng là hoàng hậu nương nương bên kia……

“Hoàng ngạch nương đâu? Vĩnh Cơ mang theo lễ vật cho hoàng ngạch nương nha, đây là rau Vĩnh Cơ cùng Phúc công công cùng nhau trồng.” Vĩnh Cơ làm nũng Dung ma ma trong chốc lát, đem rổ nhỏ trong tay mình giương lên, “Công công nói có thể ăn.”

“Nương nương ở bên trong niệm kinh.” Dung ma ma từ ái tiếp nhận rổ, “Mười hai a ca vào xem nương nương?”

“Ưm, Vĩnh Cơ đi tìm hoàng ngạch nương.”

Nhìn bóng dáng Vĩnh Cơ, Dung ma ma cầm chặt lấy rổ, trong lòng khổ sở, chỉ mong lúc này đây mười hai a ca có thể đừng khóc. Nương nương a, Dung ma ma biết ngươi dụng tâm lương khổ, mười hai a ca nhỏ như vậy, ngươi làm sao khổ đâu.

Lãnh cung cái gì đều rách nát tiêu điều, chỉ có phật đường nơi người trong cung niệm kinh hàng năm đều sửa lại một lần. Bên trong phật đường có một người phụ nữ trung niên mặc quần áo tối màu đang ngồi, trên người nàng không có trang sức gì, yên lặng gõ mõ. Vĩnh Cơ quỳ xuống ở bồ đoàn bên cạnh nàng, “Hoàng ngạch nương, Vĩnh Cơ đến xem ngươi.”

“Thùng thùng” tiếng mõ ngừng lại, người phụ nữ trung niên ánh mắt hơi hơi mở ra, nàng nhìn nhìn bên người thiếu niên, lại nhắm hai mắt lại. Tiếng gõ mõ tiếp tục vang lên trong phật đường.

“Hoàng ngạch nương, ngươi gần đây có khoẻ không? Vĩnh Cơ rất nhớ hoàng ngạch nương.” Vĩnh Cơ không nổi giận, lê đến trước mặt Na Lạp thị, cùng Na Lạp thị mặt đối mặt, lôi kéo tay đang gõ mõ của Na Lạp thị lắc lắc.

Mõ bị Vĩnh Cơ cầm, Na Lạp thị không thể không mở mắt ra, nàng nhẹ nhàng mở ra bàn tay nó đang lôi kéo, lời nói lạnh nhạt, không hề cảm tình, giống như đang nói chuyện cùng một người xa lạ, “Thí chủ, nơi này không có hoàng ngạch nương.”

“Hoàng ngạch nương, ngươi là hoàng ngạch nương của Vĩnh Cơ.” Vĩnh Cơ một lần nữa bắt lấy ống tay áo của Na Lạp thị, “Hoàng ngạch nương, Vĩnh Cơ nhìn thấy hoàng a mã, hoàng a mã còn mang con đi Cảnh Dương cung xem Ngũ Ca cùng Tiểu Yến Tử tỷ tỷ.”

Vĩnh Cơ quýnh lên, đem chuyện mà Phúc công công dặn dò quên sạch, một cỗ não nói hết toàn bộ những chuyện muốn nói ra. Nó chỉ biết là hoàng ngạch nương lại không để ý tới nó, “Là thật, Vĩnh Cơ còn trồng rau, đều sống, hoàng ngạch nương…… Ngươi không cần không để ý tới Vĩnh Cơ.”

“Thí chủ, bần ni nay pháp danh Vong Trần, trước kia chuyện xưa hiểu rõ, nơi này không có hoàng hậu, không có hoàng ngạch nương, chỉ có Vong Trần. Thí chủ, ngươi trở về đi, về sau cũng không muốn tới, miễn cho quấy rầy bần ni thanh tu.”

“Hoàng ngạch nương mới không phải Vong Trần, chính là hoàng ngạch nương.”

“Thí chủ, ngươi là hoàng tử, không cần nói những lời bốc đồng như vậy.”

Na Lạp thị hạ quyết tâm không để ý tới Vĩnh Cơ. Nàng đứng dậy, thu hồi phật châu trong tay, cầm mõ đi về phía phòng đằng sau phật đường. Vĩnh Cơ chạy nhanh đuổi theo đi, nhắm mắt theo đuôi, “Ngạch nương, Vĩnh Cơ……”

“Rầm.”

Cửa phòng khép lại ở trước mặt Vĩnh Cơ, Vĩnh Cơ ngừng lại không kịp, lập tức đánh lên đi. Lần này va phải cũng không nặng, nhưng Vĩnh Cơ chính là cảm thấy đau, so với một kiếm lúc trước Tiểu Yến Tử tỷ tỷ đâm vào còn đau hơn. Hắn chậm rãi dựa vào cửa ngồi xuống, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống. Dung ma ma nhìn này một màn, lắc đầu không nói chuyện. Mỗi một lần mười hai a ca đến đều là cái dạng này. Lúc đầu bà cũng khuyên quá hoàng hậu nương nương, chính là Na Lạp thị có chính mình đạo lý, mình chỉ là một bà lão chỉ có thể nhìn đôi mẹ con này gặp lại không phân thân. Bà đi theo hoàng hậu nương nương nhiều năm như vậy, nhìn Vĩnh Cơ lớn lên, cho tới bây giờ tình trạng này, là Hoàng Thượng tâm rất ác hay là hoàng hậu nương nương rất ngốc, đã muốn không trọng yếu, dài đau không bằng đoản đau, bà cùng hoàng hậu nương nương có thể tại đây lãnh cung bên trong chờ chết, mười hai a ca còn nhỏ, còn có đường rất dài phải đi, các nàng không thể liên lụy nó, liền chỉ có thể đẩy nó ra như. Trên cây An Nhạc xoay người, nhìn về phía cửa cung vài lần.

“Hoàng ngạch nương, Vĩnh Cơ mới học [ trung dung ] thiên, Kỷ sư phó mấy ngày nay đều không có hỏi Vĩnh Cơ vấn đề, nhưng mà Vĩnh Cơ có cố gắng ôn tập, còn luyện chữ. Phúc công công nói qua mấy ngày nữa hắn muốn đi về nhà một chuyến, Vĩnh Cơ muốn cùng hắn cùng đi nhìn xem, nhưng mà Vĩnh Cơ không có lệnh bài ra cung.”

“Kim Bảo lại béo lên, còn học được cắn này nọ, cắn giầy của Phúc công công rách một lỗ, Phúc công công rất tức giận. Kim Bảo ngốc ngốc, đều nói cho nó, tên của nó là Kim Bảo, nó còn ngây ngốc, khi Vĩnh Cơ kêu nó Đa Đa nó mới để ý Vĩnh Cơ.”

“Hoàng ngạch nương, Vĩnh Cơ nhớ ngươi……”

Thiếu niên ngồi ở ngoài cửa khóc, khóc xong rồi, bắt đầu nói, bên trong cửa không ai đáp lại nó. Nó nói liên miên cằn nhằn loạn xạ, đem những chuyện mình có thể nhớ hay không nhớ đều nói xong rồi, sau đó bắt đầu đọc thi thư mà nó mới học, trong giọng nói thanh thúy còn mang một chút khàn khàn do vừa đã khóc.

“Tri chỉ nhi hậu hữu định, định rồi sau đó có thể tĩnh……“

Như thế lặp đi lặp lại.

An Nhạc vừa cảm giác tỉnh lại, tiếng nói của thiếu niên bên tai đã yếu đi không ít, mặt trời đã dần chìm  xuống ở phía tây. Hắn duỗi lưng, trực tiếp ở trên cây nhún người hạ xuống, đến phía trước phật đường. Dung ma ma bưng bàn đánh giá hắn vài cái, dường như cảm thấy hắn không có uy hiếp, lại tránh ra làm chuyện của mình. Hắn tiến vào phật đường, “Mười hai a ca, thời gian đến rồi, đi trở về.”

Vĩnh Cơ gật gật đầu, lưu luyến dựa vào cửa hô lên, “Hoàng ngạch nương, Vĩnh Cơ đi rồi, Vĩnh Cơ lần sau lại đến xem ngài.”

Không ai trả lời nó, nó tiến lên giữ chặt tay An Nhạc, cười với Dung ma ma ngoài cửa, “Ma ma, Vĩnh Cơ phải đi.”

“Trên đường cẩn thận a, phải nghe lời Phúc công công. Trời lạnh, nhớ mặc nhiều quần áo.”

“Vĩnh Cơ biết.”

An Nhạc lôi kéo Vĩnh Cơ trở về. Vĩnh Cơ dọc theo đường đi đều cúi đầu, bước chân cũng thong thả. An Nhạc nghĩ đứa nhỏ này ước chừng là thật khổ sở đi, thân ngạch nương không để ý tới hắn, Hoàng Thượng lại không thích này con, hắn dừng lại cước bộ.

Vĩnh Cơ kinh ngạc nhìn về phía hắn, “Làm sao vậy?”

“Có muốn bay lên không?”

“A?”

One response »

  1. Pingback: Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc « Yuu Kiyomoto

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: