RSS Feed

Ách Ba – Chương 1

 Chương 1: Tiên nhân

1348562099-1348034086_4465350608_c482f24991

Trời tối.

Treo đèn lồng lên, Ách Ba bắt đầu dọn dẹp quán mì.

Kỳ thật cũng không có gì cần dọn, đem chồng bát cao cao đi rửa, lau khô mấy cái bàn cũ, sau đó đem cất trong góc tường, chỉ để lại một cái, lỡ đâu lại có khách đến.

Bình thường, ngoại trừ người gõ mõ cầm canh hoặc là nha dịch huyện tuần tra ban đêm, ngẫu nhiên khi trời lạnh, sẽ đánh thức Ách Ba đang ngủ ở bên lò sưởi, kêu một bát mì nóng ăn, sau đó lại tiếp tục đi gõ mõ hoặc tuần tra, nếu không sau khi trời tối gần như sẽ không có người nào trên đường phố đến ăn mì.

Nhưng hiện tại đã là đầu mùa hè, ban đêm mặc dù còn không có nóng bức, nhưng đối với phu canh hoặc là nha dịch, một chén nước ô mai giải nhiệt có lực hấp dẫn hơn một bát mì nóng.

Nhưng mà Ách Ba vẫn để lại một cái bàn, hắn không biết tối nay còn có người đến ăn mì hay không. Từ nửa tháng trước, vẫn có một người, canh hai mỗi đêm, đúng giờ xuất hiện ở quán mì của hắn.

Hiện tại cách canh hai còn sớm, Ách Ba dọn dẹp xong quán mì, từ từ lấy một cái bát lớn trong nồi ra, ngồi xổm một bên hì hục ăn. Trong bát, đều là mì khách hàng ăn còn dư, Ách Ba không nỡ đổ đi, chờ khách hàng đi rồi, đổ mì còn lại vào trong bát lớn, một bát như vậy ước chừng có thể chứa ba bát bình thường.

Ách Ba một ngày chỉ ăn một bữa này, chỉ một bát này, có thể làm hắn vượt qua cả ngày.

Sau khi ăn xong, Ách Ba rửa chén, rửa tay, bắt đầu nhào bột mì. Giữa bột mì trắng phau, cho nước từng chút từng chút vào, nhào một chút một chút, nhìn thấy sợi mì từ từ thành hình, khóe miệng Ách Ba cũng một chút một chút nhếch lên.

Ách Ba cười rất khó xem, không phải tươi cười khó coi, mà là mặt của hắn. Hình như là từng bị lửa thiêu, miệng vết thương khép lại gồ ghề, không cười cũng đã thực dọa người, cười lên, làm cơ mặt co lại, liền có vẻ càng thêm dữ tợn đáng sợ.

Trước mặt người khác, Ách Ba chưa bao giờ cười, chỉ khi hắn nhào bột, mới có thể vui vẻ.

Ách Ba thích làm mì sợi, lúc nhào bột hắn hết sức chăm chú, giống như tất cả tâm lực đều bỏ vào sợi mì trước mắt. Bởi vì hắn không biết làm gì khác, chỉ biết làm mì sợi, cho nên hắn nhất định phải làm được tốt nhất.

Ban ngày, luôn luôn có rất nhiều người đến quán của Ách Ba ăn mì, bởi vì mì của Ách Ba là quán ăn tốt nhất thị trấn nhỏ này.

Nhào xong bột đủ để ngày mai dùng, Ách Ba cắt một khối nhỏ ra, dùng cán mì cán cho phẳng, lại cắt mì thành từng sợi đều nhau, sau đó ném vào trong nồi nước sôi.

Giống như là đã tính chuẩn thời gian, tiếng canh hai vang, ngay khi sợi mì chín, trước quán mì xuất hiện một người.

Người này đến thật sự đột nhiên, tựa như quỷ mị, như là trống rỗng xuất hiện, giữa đêm không trăng tối đen, hết sức quỷ dị.

Lúc lần đầu tiên nhìn thấy người này, Ách Ba đang nửa tỉnh nửa mê, sợ tới mức tiểu ra quần. May mắn là, ngày đó có trăng, ánh trăng phi thường nhu hòa chiếu vào trên mặt y, ngay cả lông mao nhỏ đều có thể thấy rõ được.

Hắn là một người phi thường xinh đẹp.

Không không không! Dùng xinh đẹp còn không đủ để hình dung bề ngoài của người này. Ách Ba tuy rằng không nói được, nhưng biết chữ, cho nên hắn biết, nếu nhất định phải dùng cái từ gì để hình dung, vậy thì mấy từ “Tiên nhân hạ phàm” liền đủ để biểu hiện ra dung mạo cùng khí chất của y.

Dung mạo xinh đẹp giống tiên nhân, khí chất lạnh lùng không thể thân cận giống tiên nhân.

Tiên nhân không thích nói chuyện, Ách Ba mất thật lớn công sức, mới biết được tiên nhân muốn ăn mì.

Tiên nhân, không phải hẳn là không ăn thức ăn của trần gian sao?

Nghi vấn này làm cho Ách Ba nghi hoặc thật lâu.

Tiên nhân có lẽ không nhất định không ăn thức ăn của trần gian, nhưng có một điều có thể khẳng định, tiên nhân không biết ở trần gian ăn cái gì là phải trả tiền.

Gần nửa tháng, Ách Ba không lần nào thu được tiền ăn mì của tiên nhân, mỗi lần đều là tiên nhân ăn xong, liền biến mất không thấy. Ách Ba từng nghĩ đến mình gặp được là quỷ, nhưng có một lần khi hắn đưa mì lên, trong lúc vô tình đụng phải ngón tay của tiên nhân, ngón tay thực lạnh, nhưng vẫn là có nhiệt độ. Nhưng mà tiên nhân hình như cũng không thích bị người đụng chạm, lạnh lùng liếc nhìn Ách Ba một cái, ánh mắt kia cứ như gió trong mùa đông khắc nghiệt, làm cho Ách Ba lạnh từ đầu tới chân.

Từ đó về sau, Ách Ba liền bỏ ngay ý niệm đòi tiền ăn mì trong đầu, mỗi đêm đúng hạn làm bát mì chờ tiên nhân đến ăn, coi như nuôi một con chó đi.

Trước kia quán mì có một con chó, một con chó vàng già, là cha nuôi của Ách Ba, chủ nhân trước của quán mì này nuôi. Cha nuôi của Ách Ba họ Chu, tên gọi là gì không ai biết, bởi vì cả đời giữ quán mì này, không lấy vợ, cũng không có con cái, cho nên trong thị trấn mọi người gọi hắn là Chu Mì Sợi.

Ách Ba là năm năm trước Chu Mì Sợi ở một bờ sông ngoài thị trấn mười dặm nhặt được, lúc ấy toàn thân Ách Ba đều bỏng, chỉ còn lại có một hơi. Chu Mì Sợi tốt bụng, xuất ra tiền tích tụ vài chục năm, mang theo Ách Ba đi mấy chục dặm trong Lạc Dương, mời thầy thuốc tốt nhất, cuối cùng cứu trở về một cái mệnh.

Ách Ba cũng không phải trời sinh câm điếc, nhưng cổ họng bị lửa thiêu phá hỏng, là như thế nào bị lửa thiêu, hắn hoàn toàn nhớ không được, cũng không biết mình tên là gì, từ đâu tới đây, cả người chỉ ngây ngốc. Chu Mì Sợi nhìn hắn đáng thương, thu hắn làm con nuôi, đem kỹ năng làm mì sợi độc đáo đều truyền cho Ách Ba.

Hai năm trước, Chu Mì Sợi bệnh chết, tiền hắn tích góp từng tí một cả đời, không có sử dụng ở trên người mình, lại cứu Ách Ba. Chu Mì Sợi nói đời trước hắn nhất định thiếu Ách Ba, cho nên đời này phải trả lại. Chu Mì Sợi đi thực an tường, con chó vàng già bên hắn mười mấy năm, gần như cùng một ngày đi theo Chu Mì Sợi, giống như cho dù chết cũng muốn đi theo lão chủ nhân cùng một chỗ, không cho lão chủ nhân cô đơn ở hoàng tuyền.

Ách Ba vẫn cũng muốn nuôi một con chó, có thể bên cạnh mình cả đời, nhưng là không có con chó nào dám tiếp cận hắn. Liền ngay cả chó cũng sợ khuôn mặt bị bỏng của Ách Ba.

Nhưng là nghĩ gì mộng đó, Ách Ba cũng muốn nuôi một con chó. Tiên nhân tựa như một con chó trong giấc mơ của Ách Ba, sẽ không sợ hãi khuôn mặt đáng sợ của hắn, ách…… Trên thực tế là ngược lại, Ách Ba có chút sợ tiên nhân. Trên người tiên nhân, có một loại gì đó không thể nói rõ làm cho Ách Ba cảm thấy được thân cận, nhưng là lại sợ hãi thân cận, hận không thể thoát được rất xa. Cảm giác như vậy thực mâu thuẫn, Ách Ba không hiểu rõ tâm tư mình, bởi vậy đối với tình tự không biết này liền càng thêm sợ hãi.

Nhưng hắn không thể trốn, bởi vì quán mì ở đây, Ách Ba không thể rời đi quán mì, vì thế hắn chỉ có thể mỗi ngày ở chỗ này chờ, vừa chờ mong lại sợ hãi. Tâm tình mâu thuẫn như vậy, làm cho Ách Ba có chút không biết làm sao, có đôi khi sẽ đứng ở góc ngơ ngác nhìn thấy tiên nhân, có đôi khi lại lạnh run lui ở bên bếp lò.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, chờ khi Ách Ba từ trạng thái ngơ ngác tỉnh táo lại, tiên nhân đã không thấy.

Dọn dẹp một chút bát đũa, hắn rất nhanh liền đã quên tiên nhân làm cho hắn vừa chờ mong lại sợ hãi này, từ sau quán mì lấy ra một cái giường, dựa vào bếp lò đã tắt, ngủ.

Ngày mai lại là một ngày mới, sáng sớm, cán mì, thái mì, tiếp theo, bán mì, cuộc sống của Ách Ba, cứ như vậy một ngày lại một ngày lặp lại.

———————————————

Hừng đông thật sự sớm, Ách Ba vừa mới tỉnh ngủ, mới châm bếp lò, cũng đã có người đến ăn mì. Không thể khác hơn, Ách Ba bận việc vội mở, vẫn qua nửa ngày, cuối cùng mới có chút rảnh rỗi. Lúc này không có người đến ăn mì, Ách Ba ngơ ngác ngồi ở trước quán mì, nhìn tiệm đậu hủ đối diện.

Tiệm đậu hủ là do một quả phụ mở, chồng họ Trịnh, là người ngoài trấn. Chồng đã chết ba năm trước, bởi vì trẻ tuổi xinh đẹp, dẫn đến con trai của trưởng lý địa phương dây dưa, liền suốt đêm dọn dẹp đồ vật này nọ, dọn tới thị trấn nhỏ này.

Trong khoảng thời gian Ách Ba không có chuyện gì làm, sẽ xem Trịnh quả phụ xay đậu hủ, hắn không xem mặt Trịnh quả phụ, mà là thích xem tay của nàng. Tay của Trịnh quả phụ, mười ngón đầy, trắng noãn thanh tú, nhất là khi rót đậu hủ, ngón út cong cong hướng về phía trước nhếch lên, giống đóa hoa lan nở rộ.

Lúc này Trịnh quả phụ không phải rót đậu hủ, mà đang xay đậu, cối xay thật lớn, đối với một nữ nhân chân yếu tay mềm mà nói, hiển nhiên thực cố hết sức để đẩy.

“Ách Ba, lại đây.”

Nhìn đến quán mì của Ách Ba rảnh rỗi, Trịnh quả phụ liền hướng hắn vẫy tay. Nói đến rất kỳ quái, nữ nhân trong cả thị trấn nhỏ, đều đối với khuôn mặt bị bỏng của Ách Ba vừa sợ vừa ghét, chỉ có Trịnh quả phụ này từ ngoài đến chẳng những không sợ, còn có thể chủ động làm cho Ách Ba giúp nàng xay đậu hủ, xong rồi, còn tặng một chén đậu hũ non trắng bóng thơm nộn nộn cho hắn ăn.

Vì thế, nam nhân cả thị trấn này, mặc kệ là người có vợ, hay là độc thân, đều thực ghen tị Ách Ba.

Tháng trước, Trịnh quả phụ trở về nhà mẹ đẻ một chuyến, đại khái đi mười ngày, Ách Ba đã bị mấy du côn đẩy ở trong quán mì đánh một trận, nhưng khi Trịnh quả phụ quay về, các nam nhân này liền lại quanh quẩn  năm sáu người trước tiệm đậu hủ, một đám lưng thẳng ngẩng đầu, giống như chính mình là người có tiền có thế nhất thiên hạ, cuối cùng cũng chỉ là ở trong tiệm đậu hủ mua một miếng đậu mà thôi.

Trịnh quả phụ đương nhiên biết đám nam nhân không phải đến mua đậu hủ, mà là muốn ăn đậu hủ của nàng. Một phụ nữ xuất đầu lộ diện, chung quy không tiện, may mà cùng Ách Ba đối diện, biết Ách Ba khác với đám nam nhân này, cho nên chỉ cần Ách Ba rảnh rỗi, nàng đều kêu Ách Ba đến xay đậu hủ, còn mình đi trốn trong tiệm.

Vì thế Ách Ba càng bị người ghen ghét.

Lúc này đã có mấy du côn ở trước tiệm đậu hủ luẩn quẩn, nhìn đến Ách Ba lại bị Trịnh quả phụ kêu qua, trong lòng vô cùng ghen tị, âm thanh kỳ quặc nói: “Thối Ách Ba, lại đi ăn đậu hủ của Tiểu nương tử rồi……” (ăn đậu hủ này là hổng phải ăn đậu hủ bình thường)

Ách Ba có chút e ngại bọn họ. Đám du côn này khác với các nam nhân đứng đắn làm việc trong trấn, các nam nhân này cho dù thích Trịnh quả phụ, cũng chỉ là đến đến mua miếng đậu hủ biểu đạt thích ý tứ, nhưng là đám du côn thì khác, cả ngày loanh quanh ở trước tiệm đậu hủ, có khi thừa dịp Trịnh quả phụ bận, liền tiến lên ăn bớt.

Lần trước đánh Ách Ba một trận, là những người này.

“Ách Ba……” Trịnh quả phụ lại kêu.

Ách Ba rụt lui đầu, cẩn thận đi qua, lại vẫn là bị một tên trong đó gẩy chân làm té ngã. Đám du côn cười ha hả, bọn họ thực thích làm cho Ách Ba xấu mặt trước mặt Trịnh quả phụ.

“Không cần để ý đến bọn hắn.” Trịnh quả phụ đem Ách Ba kéo đến trước cối xay, nghiêng về phía đậu vừa nói, “Ngươi giúp ta xay đậu, lát nữa ta hấp đậu hủ non cho ngươi ăn.”

Ách Ba phủi bùn đất trên người, rất muốn hướng Trịnh quả phụ cười một chút, nhưng là lại nhịn xuống. Hắn tươi cười sẽ dọa người, khó được có một người không chê hắn xấu, hắn không nghĩ dọa đến Trịnh quả phụ.

Tiếng cối xay chuyển động chậm rãi vang lên. Ách Ba không có gì khác, nhưng là lực tay so với người thường lớn một chút, đây là do hắn hàng năm nhào bột mà ra, bởi vì lực tay lớn, hắn nhào bột ăn đặc biệt dai dẻo, tại trong thị trấn nhỏ này, là tuyệt nhất.

Có nam nhân đúng là khác liền, Trịnh quả phụ đứng ở bên cạnh nhìn thấy đậu không ngừng giảm bớt thực vui vẻ, lấy ra khăn tay thỉnh thoảng vì Ách Ba lau mồ hôi.

Ách Ba mặt đỏ, đầu cúi thấp đến không thể thấp hơn, trên khăn có một mùi rất thơm rất thơm, làm cho trong lòng Ách Ba rung lên, nhịn không được nghĩ đến tiên nhân. Trên người tiên nhân cũng có một mùi hương, khác với vị son phấn trên người nữ nhân, hương vị thực nhẹ, nhưng mà ngửi rất tốt.

Mấy du côn tụ cùng một chỗ, thường thường hướng bên này trừng vài lần, nhìn đến Trịnh quả phụ còn lau mồ hôi cho Ách Ba, trong lòng mỗi người hoảng lên, mấy tên cho tới bây giờ sẽ không nghĩ làm chuyện tốt chụm đầu lại, nói nhỏ thương lượng phải giáo huấn Ách Ba một chút.

Xay xong đậu hủ cũng nhanh đến giữa trưa, lục tục lại có người đến ăn mì, Ách Ba vội vàng ăn xong đậu hũ non Trịnh quả phụ cho, lau lau miệng, lại nhớ tới trong quán mì bắt đầu làm việc. Trong lòng hắn vui vẻ, mỗi lần ăn đậu hũ non của Trịnh quả phụ, đều làm cho hắn có loại cảm giác giống như sắp bay lên trời, nhẹ phiêu phiêu, làm việc đều hăng hái.

Nhìn đến bộ dáng như sắp bay lên trời của Ách Ba, mấy du côn càng ghen tị.

Xay xong đậu phải đi lọc, Trịnh quả phụ vào trong điếm, đám du côn nhân cơ hội một rống mà lên vọt vào quán mì, đạp cái bàn, đuổi khách hàng, còn dùng nước nóng bỏng hắt vào trên tay Ách Ba.

Ách Ba đau đến lăn lộn trên mặt đất, nhưng là lại kêu không ra tiếng. Người qua đường có chút bất mãn trừng mắt mấy du côn, nhưng không ai tiến lên cứu Ách Ba, dù sao mì của Ách Ba tuy rằng ăn ngon, khuôn mặt kia lại rất khiến người chán ghét, trong thị trấn nhỏ không vài người nguyện ý thân cận hắn.

Mấy du côn rốt cục bị người qua đường càng ngày càng nhiều vây xem trừng đi rồi, nguyên nhân trọng yếu hơn là, Trịnh quả phụ từ trong cửa hàng đi ra.

“Ách Ba…… Ách Ba ngươi làm sao vậy?”

Trịnh quả phụ ném đồ trong tay đi, chen vào đám người, đem Ách Ba đau đến đầy đất lăn lộn dìu vào trong tiệm đậu hủ, còn cài chốt cửa, không cho người thích xem náo nhiệt theo vào đến.

Ách Ba có chút kinh hoảng, nhìn đến cửa cài chốt lại liên tục lắc đầu, bị Trịnh quả phụ gõ một cái ở trên đầu, nói: “Ngồi yên, ta bôi thuốc cho ngươi.”

Trịnh quả phụ gõ cũng không đau, Ách Ba ánh mắt lại đã ươn ướt. Trên tay đau nhức đều không có khiến cho hắn chảy xuống lệ, nhưng là hiện tại hắn liều mạng nháy mắt, đem nước mắt sắp dũng mãnh tiến ra nuốt trở về.

Từ khi cha nuôi Chu Mì Sợi mất, sẽ không có người đối hắn tốt như vậy.

———————————————

Trước cửa nhà quả phụ thị phi nhiều.

Sau khi vì Ách Ba thoa thuốc tốt nhất, Trịnh quả phụ liền lập tức mở ra cửa tiệm, không dám để cho Ách Ba ở lâu một lát.

Nữ nhân cố kỵ, Ách Ba hiểu được, vì thế miễn cưỡng khoa tay múa chân ra một cái cảm ơn. Hắn trở lại quán của mình, hai tay không động đậy buông xuống, nhìn thấy quán mì bị đạp một mảnh bừa bãi, lộ ra vẻ mặt cực kỳ khổ sở.

Nửa ngày hôm nay sẽ không thể bán nữa, Ách Ba ngồi xổm bên cạnh bếp lò, dùng miệng cắn cặp gắp than, cố sức làm tắt lửa.

Bột mì là nhập  từ xa tới, Ách Ba kiếm tiền không nhiều lắm, mất việc buôn bán nửa ngày có lẽ còn có thể chịu được, nhưng là tay hắn đã bắt đầu phồng lên, không có hai ba ngày là không thể nhào bột.

Ách Ba sợ mình không mở hàng hai ba ngày, không giao được tiền bột mì, sẽ không thể tiếp tục bán mì sợi.

Nghĩ đến đây, hắn ngồi xổm bên lò, than thở thật lâu.

Ách Ba là người thường, cho nên hắn lo lắng chính là vấn đề sinh kế về sau, lại đã quên, mỗi đêm khi canh hai vang lên, sẽ có một thần tiên đến ăn mì của hắn.

——————————————

Hai mươi dặm ngoài, Lạc Dương, khách điếm Đồng Phúc.

“Thế nào, Các chủ có ăn không?” Nhìn đến Văn Tinh bưng hộp cơm đi ra, Chiêu Hoa chạy nhanh nghênh đón, thân thiết hỏi.

Văn Tinh thở dài một hơi, đối Chiêu Hoa lắc lắc đầu.

Chiêu Hoa chưa từ bỏ ý định, mở nắp hộp ra, nhìn thấy hộp đựng cơm tràn đầy đồ ăn một chút chưa động, cả người đều uể oải.

“Nửa tháng, suốt nửa tháng Các chủ đều không có gì vào bụng, Văn Tinh, làm sao bây giờ đây? Ta đều liên tục thay đổi thức ăn nửa tháng, chẳng lẽ Các chủ sẽ không có cái gì muốn động động chiếc đũa sao?”

“Nếu không, ngươi còn nghĩ còn có thức ăn gì, tận lực làm cho người ta muốn ăn chút?”

Văn Tinh cũng là lo lắng. Tuy rằng Các chủ tu luyện là Cửu Chuyển Hóa Thần Công nổi tiếng là đoạn thất tình tuyệt lục dục, nhưng vậy không thể đem người thật sự biến thành thần tiên a! Hắn không tiếp thu được chuyện Các chủ đã tu luyện tới cảnh giới có thể ăn gió uống sương, cái gọi là tích cốc, cũng chỉ là truyền thuyết hư vô mờ mịt mà thôi, không ăn không uống, lợi hại như thế nào cũng sẽ chết người! Nếu đến lúc đó trên giang hồ lan truyền, nói Các chủ Trấn Long các của Hoàng Thiên Cung lừng lẫy đại danh thì ra là đói chết, còn không cười rớt răng hàm.

Chiêu Hoa cắn chặt răng, nảy sinh ác độc nói: “Đêm nay ta dù không ngủ, cũng muốn nghĩ ra đồ ăn làm cho Các chủ muốn ăn.”

“Ta sẽ duy trì ngươi, trên tinh thần.”

Văn Tinh vỗ vỗ bả vai Chiêu Hoa, chính mình lại ngáp một cái thật to. Hắn đem hộp cơm giao cho Chiêu Hoa, liền chui vào trong phòng của mình, ngủ bù. Trời biết hắn có bao nhiêu lâu không ngủ một giấc ngon lành, từ lúc bắt đầu rời đi Hoàng Thiên Cung.

Thân thể hắn không có gì tật xấu, nhưng là có một cái: ngủ quen giường. Các chủ không rõ nguyên nhân ở Lạc Dương dừng lại nửa tháng, hắn cũng rốt cục dần dần bắt đầu quen thuộc giường khách điếm, có thể ngủ.

“Ngươi ngủ đi, ta sẽ nghiên cứu thức ăn và phụ trách gác đêm.” Chiêu Hoa huy phất tay, cầm hộp cơm mặt co mày cáu đi ra.

—————————————-

Canh hai vang lên.

Người nam nhân lớn lên xinh đẹp giống tiên nhân kia, lại đúng giờ xuất hiện ở trước quán mì.

Thuốc của Trịnh quả phụ hình như không có tác dụng gì, tay Ách Ba vô cùng đau đớn, ngủ không được, vì thế xách ghế dài, ngồi ở bên ngoài quán mì xem trăng. Tối nay ánh trăng cong cong, tựa như một cái mắt cười xa xa, làm cho tinh thần Ách Ba có chút hoảng hốt. Hình như từng ở nơi nào nhìn đến cùng loại mắt cười như vậy rồi……

Hắn suy nghĩ đã lâu, đúng là vẫn không nghĩ ra. Trí nhớ của Ách Ba chỉ có năm năm gần nhất, năm năm trước hắn là người nào, ở nơi nào, trong nhà còn có ai, hết thảy hết thảy, hắn đều quên. Có lẽ đúng là bởi vì thiếu một đoạn trí nhớ kia, đầu óc Ách Ba mới không tốt, dễ dàng ngẩn người mơ hồ, phản ứng cũng chậm, lúc bị đánh cũng không biết đánh trả.

Cho nên khi nam nhân xinh đẹp như tiên kia, đứng trước mặt hắn ước chừng một nén nhang, Ách Ba mới từ trong mê mang bừng tỉnh lại, sợ tới mức từ trên ghế dài lộn một vòng, không nghĩ qua là tay liền va phải mặt đất, đau làm hắn hút một hơi thật sâu, há miệng thở dốc, lại không kêu ra một tiếng đau nào.

Trên mặt tiên nhân không có gì biến hóa, nhìn đến Ách Ba hút một hơi sâu, mới chú ý tới hai tay của hắn sưng đỏ đến không giống dạng.

Chờ Ách Ba chịu đựng đau theo trên mặt đất đứng lên, vừa nhấc đầu, trước mắt lại trống trơn, làm gì còn có bóng người nào?

“Tiên nhân là quỷ”, ý niệm này ở trong đầu Ách Ba chợt lóe mà qua, sau đó run một cái, không dám ngồi nữa. Dùng chân ôm lấy ghế ngã trên mặt đất, chậm rãi kéo về quán mì, sau đó lui đến bên lò, bắt buộc mình cái gì cũng không nghĩ, nhắm mắt lại ngủ.

Chiêu Hoa quả nhiên thực hiện lời thề của mình, vì nghiên cứu một món ăn, mãi cho đến canh ba cũng còn chưa ngủ.

Rốt cuộc phải làm như thế nào, mới có thể làm cho Các chủ muốn ăn đây?

Hắn mặt co mày cáu, trong lòng hận chết cái người sáng tạo ra Cửu Chuyển Hóa Thần Công, cái dạng gì công pháp tốt không nghĩ, trời mới nghĩ ra công pháp quỷ đoạn thất tình tuyệt lục dục này. Chặt thất tình liền chặt đứt đi, dù sao nghe nói Các chủ thuở nhỏ tính tình liền lạnh lùng, không luyện công pháp quỷ này, đại khái cũng tốt không đến đâu; tuyệt lục dục cũng không thành vấn đề, cái gì tình dục linh tinh, tuyệt liền tuyệt, dù sao cũng không mất mạng người, nhưng muốn ăn, như thế nào có thể nói tuyệt liền tuyệt, này không phải cố ý đói chết người sao? Nếu không phải mấy đời Các chủ Trấn Long các trước đều là bởi vì luyện công vô ý, tẩu hỏa nhập ma mà chết, hắn thật hoài nghi công pháp này căn bản là kẻ thù của Hoàng Thiên Cung sáng tạo ra, chuẩn bị làm cho Hoàng Thiên Cung trở thành trò cười cho cả giang hồ.

Nửa tháng không ăn không uống, Chiêu Hoa thực sợ hãi sáng mai đẩy ra cửa phòng của Các chủ, có thể hay không trực tiếp nhìn thấy một thi thể bị đói chết? Thật sự nếu không có thể làm cho Các chủ ăn một chút gì, chỉ sợ không bao lâu, tưởng tượng của hắn sẽ biến thành sự thật.

Đang than thở, đột nhiên nghe được phòng cách vách truyền đến một tiếng vang nhỏ. Chiêu Hoa sửng sốt, Văn Tinh tỉnh? Vừa lúc, đem hắn cũng kéo qua, nhìn xem có thể nghĩ ra cái gì hay không.

Nghĩ đến liền làm, Chiêu Hoa bất chấp tất cả, đứng dậy thẳng đến phòng cách vách, nóng vội ngay cả cửa cũng không gõ trực tiếp dùng nội lực chấn động, cắt nát ổ khóa. Hắn đẩy cửa ra đi vào đang muốn gọi Văn Tinh, lại bất ngờ thấy trong bóng đêm có bóng người chợt lóe, từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

“Ai?”

Chiêu Hoa hét lớn một tiếng, lao thẳng về phía ngoài cửa sổ đuổi theo.

Tiếng la kinh động Văn Tinh đang ngủ say, cả kinh ngồi dậy, đốt nến, đã thấy bao đồ đặt ở bên giường bị mở ra, bên trong hộp ngọc Băng Thủy Quả đã biến mất không thấy. Hắn phản ứng cực nhanh mặc thêm quần áo, theo dấu vết Chiêu Hoa lưu lại lập tức theo sau, rất nhanh, liền thấy được Chiêu Hoa đuổi ở phía trước.

Khinh công của Văn Tinh cao hơn Chiêu Hoa một bậc, nhảy hai ba cái đã đuổi kịp, nói: “Băng Thủy Quả bị trộm.”

Chiêu Hoa cũng là cả kinh, “Văn Tinh, kẻ cắp kia ngay tại phía trước, ngươi khinh công tốt, đuổi kịp hắn, đừng làm cho hắn chạy! Nhớ rõ trên đường lưu ký hiệu, ta sẽ đi theo sau ngươi.”

“Được.”

Văn Tinh nhìn đến xa xa một bóng trắng chớp lên, đang chạy như bay về phía trước với tốc độ khiến người kinh dị, mắt thấy sẽ biến mất trong bóng đêm, hắn bất chấp mặt khác, vội vàng đề khí, đem tốc độ đề tới nhanh nhất, đuổi theo. Dù vậy, hắn vẫn không đuổi kịp bóng trắng kia, chỉ có thể miễn cưỡng theo đuôi phía sau.

Đại khái chạy đi hai mươi dặm, Văn Tinh thất thần một cái, không thấy bóng trắng kia, nhất thời hoảng sợ dừng lại, lại như thế nào cũng nghĩ không ra, trên giang hồ có cao thủ thần thâu (kẻ trộm) nào có thể có khinh công tốt như vậy, ngay cả chính hắn nổi danh ngàn dặm phiêu tung đều đuổi không kịp.

Một lát sau, Chiêu Hoa chạy đến, nhìn đến chỉ có Văn Tinh một người, không khỏi chấn động: “Như thế nào, mất dấu rồi?”

Văn Tinh thực hổ thẹn, vê vê cái mũi không nói chuyện.

Chiêu Hoa nhìn nhìn bốn phía, tuy rằng ban đêm, lại không có ánh trăng, sau khi vận đủ nội lực miễn cưỡng còn có thể đem chung quanh hình xem cái đại khái. Nhìn trong chốc lát, hắn cảm thấy được có chút nhìn quen mắt, gãi cái ót nghĩ nghĩ, vỗ đầu: “Ta đã biết, nơi này chúng ta đã tới. Lại đi phía trước không đến một dặm, có cái thị trấn nhỏ, trước khi chúng ta đến Lạc Dương, từng tại nơi đó nghỉ tạm một đêm.”

Văn Tinh giật mình, dưới chân nâng một chút, người đã hướng về cái thị trấn nhỏ Chiêu Hoa nói bay qua.

“Ê, từ từ chờ ta……”

6 responses »

  1. Pingback: Ách Ba – Thụy Giả « Yuu Kiyomoto

  2. e thụ hảo đáng thương!!nàng ơi chương này vẫn còn vài lỗi đấy,khi nào rãnh nàng xem lại nha.thank nàng nhiều *m0a*
    (lúc nãy đang comt cho nàng tự dưng cúp điện làm ta chưng hửng ah`,tài liệu đang lưu cũng mất sạch ah’,tức qua”””””’)

    Trả lời
  3. em thụ bá đạo quá nuôi anh như nuôi tớ :v

    Trả lời
  4. E nghĩ là có vài chỗ nên sửa lại nghe sẽ xuôi hơn :)!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: