RSS Feed

Ách Ba – Chương 11

Chương 11 – Tây Vương Mẫu

5d189a08h6c43d60b41ba6901

“Nè, Ách Ba, sao ngươi lại khóc?”

Ngày nào đó, Ách Ba ngồi ở trên tảng đá ngẩn người, bên tai hắn lại vang lên giọng kêu gọi quen thuộc kia, hơn nữa hình như càng ngày càng rõ ràng, hắn thậm chí có thể nhìn đến gương mặt mơ hồ ở trước mắt hắn chớp lên, nhưng là hắn thấy không rõ lắm. Vô luận hắn nhìn thế nào, đều thấy không rõ gương mặt kia, chỉ cảm thấy phi thường quen thuộc, hình như là một người làm bạn chính mình thật lâu thật lâu, lại không thấy thật lâu thật lâu.

Thẳng đến Hằng Nga đến đây, cười hỏi hắn vì sao khóc? Hắn mới hồi phục tinh thần lại.

Hắn khóc sao? Ách Ba sờ sờ mặt mình, một mảnh ướt át.

Thì ra, hắn thật sự khóc.

Nhưng là vì sao sẽ khóc?

“Ngươi là rất nhàn.” Tiên nữ tỷ tỷ cười kết luận.

Sau đó, Hằng Nga kiếm việc cho hắn làm, chính là nuôi thỏ. Kỳ thật ở nơi này cái dạng gì cây cỏ đều có, đám thỏ rất hiếu động, tự mình sẽ đi tìm ăn, làm sao cần dùng Ách Ba đi nuôi, vì thế việc làm của Ách Ba mỗi ngày chính là sớm chiều đếm thỏ một lần.

Ban đầu tổng cộng mười ba con con thỏ, Ách Ba ở trong này nửa tháng, nuôi thành mười tám con, bởi vì có hai con thỏ mang bầu. Đột nhiên liền nhiều hơn năm con thỏ con, Ách Ba cảm giác đĩnh thành công, hơn nữa thực hưng phấn mà cho tất cả con thỏ khác làm một lần kiểm tra toàn diện thân thể, cuối cùng xác nhận còn có hai con thỏ bụng nhìn thấy lớn hơn so với thỏ bình thường, đánh giá ít nhất cũng mang bầu hai đến ba con thỏ con. Đương nhiên, Ách Ba cũng có ý muốn nhận ra ai là cha của năm con thỏ đã sinh ra, nhưng mà hắn dù sao không phải thần tiên, cũng không phải người nuôi thỏ chuyên nghiệp, hành động muốn tìm thân nhân cho thỏ cuối cùng lấy thất bại mà chấm dứt.

Nhưng mà mấy ngày nay quản chuyện mấy con thỏ liền làm cho Ách Ba mừng rỡ còn kém không hoa chân múa tay vui sướng, ngay cả giọng nói gây cho hắn cảm xúc bi thương kia cũng giảm bớt rất nhiều.

Ngày mùa hè buổi chiều nhiều mưa rào có sấm chớp, hắn sợ con thỏ chịu lạnh, riêng đem hai thỏ mụ mụ sắp sinh cách ly, làm cho chúng nó một cái ổ nhỏ thoải mái, thuận tay còn làm nhiều hai cái, đem thỏ mụ mụ đã đẻ cùng với thỏ con cùng nhau chuyển vào.

Ai ngờ đến trời không chiều lòng người, sau khi chuyển nhà, năm con thỏ con đột nhiên chết hai con, Ách Ba rất thương tâm, cứ lôi kéo Hằng Nga kêu nàng thi tiên pháp cứu sống thỏ con, làm Hằng Nga biến thành dở khóc dở cười, liền mắng đồ ngốc.

Thỏ con chết cuối cùng bị Ách Ba chôn ở chỗ trên cỏ. Cũng may không hai ngày, hai thỏ mụ mụ mang bầu đã sinh ba con thỏ con, Ách Ba thu thập tâm tình, thí điên thí điên đi chiếu cố thỏ con mới sinh, thề tuyệt không lại làm cho một con thỏ con chết. Hắn muốn xem thỏ con thành con thỏ lớn, con thỏ lớn lại sinh thỏ con.

Lý tưởng rất tốt đẹp, sự thật lại tàn khốc, Ách Ba cuối cùng cũng không có đợi cho nguyện vọng được thực hiện.

Ngày nào đó, chín con thỏ con sống sót đi theo sau thỏ mụ mụ, ở trên cỏ nhảy nhảy. Hằng Nga tỷ tỷ đến đây, kêu Ách Ba đi bên hồ hái hai đóa sen cho nàng, chờ lúc Ách Ba trở về, đám thỏ con cũng không thấy.

Hằng Nga tỷ tỷ nói thỏ con đi theo thỏ mụ mụ đi học đào hang.

Chỉ nghe nói qua con chuột biết đào hang, con thỏ cũng biết sao? Ách Ba tự hỏi thật lâu, rốt cục nghĩ đến câu thỏ khôn có ba hang. Con thỏ biết đào hang, chẳng những biết đào, còn thích đào rất nhiều rất nhiều hang, vì thế Ách Ba bình thường trở lại, nghĩ chờ khi thỏ con học được đào hang, có thể hay không đều đã trưởng thành thỏ lớn rồi?

Mấy ngày nay thức ăn phi thường tốt, cơm cơm có thịt, khi Yến Thanh Hiệp tìm được Ách Ba, thiếu chút nữa không có nhận ra Ách Ba đột nhiên đã béo một vòng, cũng may bỏng trên mặt Ách Ba vẫn là phi thường thấy được, tốt lắm nhận thức, cũng sẽ không nhận sai.

Ách Ba lúc ấy đang ăn cơm chiều, Hằng Nga tỷ tỷ hôm nay hình như có việc, đưa đồ ăn lại đây rồi đi, làm Ách Ba muốn cùng nàng tán gẫu vài câu cũng tìm không thấy cơ hội.

Một người ăn cơm thực cô đơn, Ách Ba gắp từng hạt cơm. Hắn nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Yến Thanh Hiệp, nam nhân kỳ quái kia gắp một sợi rồi một sợi mì, ăn đến chậm như vậy, có phải hay không cũng là bởi vì cô đơn? Sau đó nhịn không được lại nghĩ tới tiên nhân. Kỳ thật xem tiên nhân ăn mì cũng là một loại hưởng thụ, có vài lần, hắn đều trộm dùng khóe mắt nhìn thấy, tư thế cầm chiếc đũa của tiên nhân như vậy tuyệt đẹp, ngay cả nhai mì cũng không há mồm, có đôi khi Ách Ba đều muốn nói cho hắn, ăn mì phải ăn đến phát ra tiếng sột soạt mới hăng hái.

Cuối cùng hắn không dám nói, về sau cũng sẽ không có cơ hội đúng không?

Nghĩ đến đây, ngực Ách Ba có chút khó chịu. Hắn không biết vì sao, suy nghĩ trong chốc lát, đột nhiên lại nhớ đến, nếu nơi này thật là tiên cảnh, như vậy hắn là không phải còn có cơ hội nhìn thấy tiên nhân sao?

Nơi này đương nhiên không phải tiên cảnh, kỳ thật trong lòng Ách Ba hiểu được, nhưng là hắn cố gắng muốn cho chính mình tin tưởng nơi này là tiên cảnh. Giả sử nếu Hằng Nga tỷ tỷ là tiên nữ, như vậy hắn nhất định còn có cơ hội nhìn thấy tiên nhân.

Ngay lúc hắn miên man suy nghĩ như vậy, nghĩ đến nước mắt đều nhanh phải đi ra, Yến Thanh Hiệp từ trên trời giáng xuống…… À không, là từ nóc nhà nhảy xuống, cứ như vậy đem nước mắt của Ách Ba dọa trở về.

Bởi vì Hằng Nga tỷ tỷ không ở, tật xấu nhất quán tiết kiệm của Ách Ba phát tác, đem ngọn nến trong phòng đều thổi, đồ ăn mang xuống hành lang ăn, bên cạnh chỉ treo một chiếc đèn lồng mờ mờ, lúc này đột nhiên một người từ trên nóc nhà nhảy xuống, mới đầu thấy không rõ lắm, còn tưởng rằng một con dơi rơi xuống. Ách Ba nghĩ con dơi lớn như vậy, lẽ nào là dơi tinh hút máu trong truyền thuyết?

Vì thế hắn sợ tới mức tay chân đều mềm rũ.

May mắn ánh trăng coi như trong sáng, hơn nữa thanh kiếm rỉ của Yến Thanh Hiệp thật sự thấy được, Ách Ba sắc mặt trắng trong chốc lát, liền nhận ra, sau đó sắc mặt hơi hơi đỏ lên, đối với phản ứng vừa rồi của mình thực xấu hổ.

“Không dọa đến ngươi chứ?” Yến Thanh Hiệp giống như nhận thấy được mình đột nhiên xuất hiện mang đến cho hắn phức tạp, buồn thanh hờn dỗi hỏi một câu.

Ách Ba vội vàng xua tay, đúng lúc này, đột nhiên nghe được trong bụng Yến Thanh Hiệp kêu rột roạt một tiếng, hai người đều ngây ngẩn cả người.

Lần này đến phiên Yến Thanh Hiệp sắc mặt hơi hơi đỏ lên, vì ẩn đi vào, hắn ở ngoài vườn mai phục một ngày một đêm không ăn không uống, chờ nữ nhân kia rời đi, mới tìm được cơ hội lẻn vào vườn.

Ách Ba nhếch môi, nhịn không được biểu lộ ý cười, đem đồ ăn mình mới ăn mấy miếng đẩy về phía trước.

Yến Thanh Hiệp trầm mặc một lát, đột nhiên giũ ra một mảnh khăn vấn đầu không biết ở đâu, đem đồ ăn gói lại, cầm ở trong tay, mới lại nói với Ách Ba: “Đến trên lưng ta đi, nơi này thập phần nguy hiểm, ta mang ngươi rời đi trước.”

“Nắm chặt.” Yến Thanh Hiệp dừng một chút, trước khi thi triển khinh công lại bồi thêm một câu, “Nhắm mắt lại.”

Ách Ba ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Yến Thanh Hiệp nhún chân một chút, lập tức bay lên trời. Ách Ba tuy rằng nhắm mắt lại, nhưng cũng có thể cảm giác được, mí mắt giật giật, vẫn là cố nén không có mở ra.

Hình như qua thật lâu, Ách Ba cơ hồ sắp ghé vào trên lưng Yến Thanh Hiệp ngủ, mới mơ hồ nghe được Yến Thanh Hiệp nói: “Phía trước có cái sơn động, chúng ta nghỉ ngơi trong chốc lát.”

Ách Ba mơ mơ màng màng mở to mắt, bốn phía tối đen, chỉ có ánh sao trên trời chợt lóe chợt lóe, có loại nói không nên lời ánh ngọc trong suốt.

Yến Thanh Hiệp kiếm chút củi lửa, châm lửa, lại cởi xuống áo ngoài rải trên nền sơn động, làm cho Ách Ba ngủ một lúc.

Ách Ba ngồi xuống, quay đầu nhìn thấy Yến Thanh Hiệp vội đến vội đi, nhịn không được trong mắt có chút ý cười toát ra, nhẹ nhàng mà kéo kéo quần áo Yến Thanh Hiệp, chờ Yến Thanh Hiệp không rõ cho nên quay đầu lại nhìn hắn, hắn mới chỉa chỉa chỗ đồ ăn kia, lại đè vào bụng Yến Thanh Hiệp.

Yến Thanh Hiệp có chút xấu hổ, ho nhẹ một tiếng, mới nói: “Cùng nhau ăn.”

Đồ ăn sớm đã lạnh, nhưng hương vị ngon miệng như trước, Yến Thanh Hiệp đại khái là đói đến luống cuống, nhưng lại không giống lần trước như vậy đói đến ngay cả khí lực gắp mì đều không có, cho nên lúc này không khỏi có chút lang thôn hổ yết (ăn như heo). Hung hăng ăn mấy miếng sau, đột nhiên phát hiện Ách Ba không ăn, chỉ là dùng hai tay nâng cằm, thường thường nhìn hắn vài lần.

Yến Thanh Hiệp cúi đầu chậm rãi chỉ ăn thêm mấy miếng, ngẫm lại, lại ngẩng đầu đối Ách Ba cười cười: “Thịt thỏ kho tàu ăn ngon lắm.”

Ách Ba nghe được sửng sốt, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Thịt thỏ? Đây là thịt thỏ?

Yến Thanh Hiệp ăn xong thịt trong tay, vừa nhấc đầu liền phát hiện sắc mặt Ách Ba không đúng. Dưới ánh lửa, gương mặt đầy vết sẹo trắng bệch trắng bệch, giống bôi lên một tầng phấn trắng, phi thường khó coi.

“Làm sao vậy?” Yến Thanh Hiệp lắp bắp kinh hãi, nghĩ đến Ách Ba có cái gì không đúng, khẩn trương bắt lấy tay Ách Ba.

Tay Ách Ba bị Yến Thanh Hiệp cầm, thân thể bắt đầu phát run, hơn nữa càng ngày run càng mạnh hơn, ngay cả môi đều bắt đầu đi theo cùng nhau run rẩy.

“Làm sao vậy? Làm sao vậy?” Yến Thanh Hiệp sờ mạch Ách Ba, đưa một cỗ nội lực vào trong thân thể, dọc theo kinh mạch vòng vo một chu thiên, nhưng không có phát hiện có cái gì không đúng.

Môi Ách Ba mở ra khép vào, muốn nói cái gì nhưng không có có thể phát ra một tiếng, nhưng là trong ánh mắt nước chậm rãi tích ra.

『 Ta chưa ăn thịt thỏ. 』

Hắn kiếm một nhánh cây, trên mặt đất viết viết.

Yến Thanh Hiệp không hiểu nhìn, một hồi lâu mới nói: “Thịt thỏ ăn ngon lắm.”

Ách Ba nước mắt rốt cục rơi xuống, không ngừng được, giống trời tuôn mưa phùn, cũng sợ tới mức Yến Thanh Hiệp luống cuống tay chân, chiếp chiếp nói: “Thực xin lỗi, ta nói sai lầm rồi sao không?”

Nhìn đến nước mắt của Ách Ba, Yến Thanh Hiệp một trận đau lòng, hắn nói qua hắn phải bảo vệ Ách Ba, nhưng là lại làm cho Ách Ba khóc, càng làm cho hắn ảo não chính là, hắn cư nhiên không biết Ách Ba vì sao khóc.

Ách Ba lấy mu bàn tay hủy diệt nước mắt, khóc thút thít, hút vài hơi, mới nhịn xuống không hề khóc, tiếp tục trên mặt đất viết: 『 Ta không thích ăn thịt thỏ. 』

Yến Thanh Hiệp sửng sốt, không rõ không thích ăn thịt thỏ cùng khóc trong lúc đó có cái gì tất nhiên liên hệ, cho nên hắn cũng không hiểu được, Ách Ba nói không thích ăn thịt thỏ chính là thích con thỏ, bởi vì con thỏ hắn thích bị ăn, cho nên mới khóc.

Cho nên Yến Thanh Hiệp tự hỏi nửa ngày, mới từ một cái góc độ phi thường thực tế cho Ách Ba an ủi: “Không ăn sẽ đói bụng.”

Ách Ba hấp hấp khí, dùng nhánh cây cho Yến Thanh Hiệp một câu trả lời không đầu không đuôi giống vậy: 『 Ta thích ăn mì. 』

“Ta cũng thích ăn mì, ngươi làm……” Yến Thanh Hiệp giống như tìm được rồi cùng Ách Ba điểm giống nhau, lập tức phụ họa.

Sau đó hai người mắt to đối đôi mắt nhỏ, trầm mặc nửa ngày. Này nửa đêm, lại là vùng hoang vu dã ngoại, đến chỗ nào tìm bột mì làm mì chứ?

“Khụ…… Ta kể chuyện cho ngươi nhé.” Yến Thanh Hiệp ho nhẹ một tiếng, đánh vỡ cục diện bế tắc.

Ách Ba lập tức con gà con mổ thóc gật đầu.

“Thật lâu thật lâu trước kia, có một Cốc gia trang……”

Ách Ba giơ tay khua khua, Yến Thanh Hiệp nhìn trong chốc lát, cười rộ lên: “Ngươi hỏi là bao lâu trước kia? Ngô…… Đại khái là mười bốn, mười năm năm trước, ở Cốc gia trang có một Cốc đại thiện nhân, hắn có ba con trai với một con gái. Con lớn nhất cùng con thứ hai là con nuôi của hắn, kỳ thật chính là con chồng trước của phu nhân hắn mới lấy mang đến, chỉ có con trai thứ ba cùng con gái, mới là con ruột của Cốc đại thiện nhân. Cốc đại thiện nhân là người tốt, hắn đối con riêng và con ruột đều giống nhau thật là tốt, nhưng là con trai cùng con gái ruột của hắn lại cũng không tốt, một người cả ngày chiếm lấy con thứ hai, người còn lại mỗi ngày tìm con thứ hai phiền toái, hơn nữa bọn họ cũng không thích con lớn nhất……”

『 A, con lớn nhất thật đáng thương…… Đệ đệ muội muội cũng không thích hắn a…… 』 Ách Ba nâng má còn thật sự nghe, nghe đến đó, vội vàng nhiều lần hoa hoa, đối với con lớn nhất trong chuyện xưa biểu đạt ra thương cảm.

Yến Thanh Hiệp lại cười khẽ, nói: “Không phải, con thứ hai là đệ đệ ruột của con lớn nhất, hắn thực bảo vệ con lớn nhất, lúc con lớn nhất bị khi dễ, hắn cũng sẽ động thân mà ra. Tuy rằng hắn vóc dáng không có cao như ca ca hắn, khí lực cũng không có lớn như ca ca hắn, nhưng gặp được nguy hiểm, hắn luôn là người thứ nhất che ở trước mặt ca ca, nếu không có đứa con thứ ba……”

Ách Ba lý giải gật đầu, lại khoa tay múa chân: 『 Ca ca phải giữ gìn, đệ đệ cũng muốn bảo hộ. 』

Yến Thanh Hiệp nhìn thấy Ách Ba ánh mắt, trở nên càng thêm nhu hòa.

“Đúng vậy, cho nên con lớn nhất cũng thề, nhất định phải bảo hộ chính mình đệ đệ, không cho đệ đệ đã bị nửa điểm thương tổn. Nhưng là…… Trời không chiều lòng người, một hồi thiên tai buông xuống, gia đình Cốc đại thiện nhân trong một đêm bị lũ lụt bao phủ, con lớn nhất đem đệ đệ bọn muội muội phóng tới một cái đại bồn tắm, nhưng là chính hắn lại bị nước trôi đi rồi.”

Ách Ba nhất thời khẩn trương lên, không ngừng khua tay : 『 Sau thì sao? Sau thì sao? 』

Yến Thanh Hiệp đè lại tay hắn, ôn nhu nói: “Đừng có gấp, con lớn nhất không có chuyện. Sau khi hắn bị lũ lụt cuốn đi thì ôm lấy một gốc cây trôi, vẫn trôi ra rất xa rất xa, rốt cục tới trên bờ. Nhưng là bởi vì hắn trôi quá xa, sau khi lên bờ, hắn tìm không thấy phương hướng về nhà, cũng không biết cha mẹ còn có đệ đệ muội muội thế nào. Không có ăn, hắn chỉ có thể đói bụng, vừa ăn xin vừa tìm kiếm đường về nhà. Rốt cục, có một ngày, hắn tìm được nhà của mình rồi, nhưng là cha đã chết, mẹ còn có đệ đệ bọn muội muội cũng không thấy. Con lớn nhất thực thương tâm, hắn tin tưởng vững chắc người thân của mình nhất định còn còn sống trên đời này, cho nên hắn cũng muốn sống sót thật tốt, một ngày nào đó sẽ tìm được bọn họ.”

Ách Ba đôi mắt – trông mong nhìn thấy hắn, 『 Sau đó có tìm được không? 』

“Còn không có, nhưng mà con lớn nhất có một đoạn kỳ ngộ, học xong công phu rất lớn. Ân nhân dạy hắn công phu hy vọng hắn có thể lưu lại, nhưng là hắn cự tuyệt, lại bắt đầu tìm kiếm. Từ nam đi đến bắc, từ đông đi đến tây, hắn vẫn không có buông tha cho tìm kiếm, hắn tin tưởng, chỉ cần càng không ngừng đi tìm, một ngày nào đó, nhất định có thể cùng người thân đoàn tụ.” Yến Thanh Hiệp ngẩng đầu, nhìn đỉnh sơn động, “Con lớn nhất đó, chính là ta.”

Ách Ba giật mình, một hồi lâu mới đưa tay nhẹ nhàng mà vỗ vỗ ở trên lưng Yến Thanh Hiệp, Yến Thanh Hiệp quay đầu, Ách Ba lộ ra một cái thật to khuôn mặt tươi cười, sau đó hai tay vung thật mạnh một cái: 『 Ta tin tưởng, ngươi nhất định sẽ tìm được người thân. 』

Yến Thanh Hiệp nở nụ cười, từ trên cổ lấy ra một tảng đá bóng loáng, nhẹ nhàng vuốt ve, nói: “Ách Ba, kỳ thật ta lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, liền cảm thấy giống như gặp được người thân vậy. Tảng đá này là vật tổ truyền nhà của chúng ta, ta có một cái, đệ đệ ta cũng có một cái giống vậy, về sau ngươi nếu nhìn thấy có người đeo tảng đá giống thế này, thì chính là đệ đệ ruột của ta.”

Ách Ba liếc thấy tảng đá kia, ánh mắt đều trợn tròn. Tảng đá giống vậy hắn quả thật gặp qua, chẳng những gặp qua, hơn nữa hiện tại liền đeo ở trên cổ hắn. Nhưng là, đó là tảng đá Cốc Thiếu Hoa cho hắn nha, chẳng lẽ…… Cốc Thiếu Hoa chính là đệ đệ của Yến Thanh Hiệp?

Nhịn không được, Ách Ba bắt đầu liều mạng khoa tay múa chân, nhưng là lúc này đây, hắn muốn nói nội dung rất phức tạp, Yến Thanh Hiệp một chốc không hiểu được, cười hỏi: “Ngươi muốn nói gì? Chẳng lẽ……”

Hắn còn không có nói xong, ngay tại phía sau, ngoài sơn động đột nhiên loáng thoáng truyền đến tiếng cười của con gái, ở trong bóng đêm yên tĩnh, giống như sơn tinh quỷ mị (quỷ trong núi). Ách Ba hoảng sợ, đình chỉ khoa tay múa chân, hơn nữa kìm lòng không đậu rụt rút tay chân về.

Yến Thanh Hiệp nắm chặt tú kiếm, giọng nói bình tĩnh dặn một câu: “Ngồi ở trong sơn động không cần đi ra.” Sau đó hắn liền dẫn theo kiếm chui ra sơn động.

Bên ngoài vẫn tối đen như trước, chỉ có ánh sao lóe ra không ngừng. Yến Thanh Hiệp vận đủ thị lực, thấy được một đoàn bóng đen đang ở giữa khe núi di động nhanh đến. Gần, mới nhìn rõ, đoàn bóng đen kia là đại kiệu tám người khiêng, từ đỉnh kiệu có hai tấm lụa xanh mỏng rũ xuống, trên có gắn mười hai viên dạ minh châu to như trứng gà, tỏa ra ánh sáng sáng lạn hơn cả ánh sao. Nâng kiệu chính là tám thiếu niên áo xanh xinh đẹp, nhưng là đẹp thì có đẹp, trên mặt lại khuyết thiếu cảm xúc không có nửa điểm biểu tình, sắc mặt xanh trắng nhìn qua không giống người sống.

Tiếng cười kia, đúng là từ trong kiệu truyền ra.

“Người nào giả thần giả quỷ?” Yến Thanh Hiệp lạnh lùng vừa quát, không đợi cỗ kiệu bay đến gần, liền hai tay nắm chặt, mạnh vung một kiếm xuống chỗ ba trượng phía trước.

Nơi kiếm khí đi qua, để lại một đường vết kiếm thật sâu. Cỗ kiệu kia vững vàng đứng ở chỗ vết kiếm biến mất, từ phía sau cỗ kiệu, chuyển ra một nữ tử xinh đẹp.

“Thật là một nam nhân độc ác, ngươi thiếu chút nữa chém tới ta đó.”

“Yêu nữ, ngươi bước lên trước nửa bước, ta sẽ chém.” Yến Thanh Hiệp cảnh giới giơ kiếm lên.

Hằng Nga tỷ tỷ?

Ách Ba ở cửa sơn động nhìn tới nhìn lui, nhìn đến nữ tử đã nghĩ lao tới, Yến Thanh Hiệp nghe được tiếng vang, cũng không quay đầu lại, nhưng là trầm giọng nói: “Ách Ba, trở về! Yêu nữ này không phải người tốt.”

“Tiểu Ách Ba, ngươi không cần chạy loạn, hại tỷ tỷ thật lo lắng a, mau trở lại bên người tỷ tỷ.” Hằng Nga vẫy tay với Ách Ba.

Ách Ba ngẩn người, chần chờ trong chốc lát, lại hay là nghe lời nói của Yến Thanh Hiệp, lùi về trong cửa động. Thực rõ ràng, so sánh với nữ nhân này, hắn càng tín nhiệm Yến Thanh Hiệp.

“Yêu nữ, mau cút.”

Hằng Nga khanh khách nở nụ cười, dương dương tự đắc khăn trong tay, nói: “Tiểu ca nhi nhìn đĩnh có khí khái nam tử, sao lại không thương hương tiếc ngọc như thế? Ngươi va chạm tỷ tỷ ta không có vấn đề gì, va chạm nương nương nhà của ta sẽ không tốt lắm, còn chưa xin lỗi nương nương của ta.”

Yến Thanh Hiệp biến sắc: “Tây Vương Mẫu đến đây?”

Vài thập niên trước, trên giang hồ xuất hiện một yêu nữ, thích nhất dụ dỗ thiếu niên anh tuấn, tự hào gọi Tây Vương Mẫu, sau lại phạm vào nhiều người tức giận, bị cao thủ mười mấy môn phái vây công, trọng thương mà chạy, từ đó mai danh ẩn tích. Thẳng đến mười năm trước, trên giang hồ lại lục tục xuất hiện mấy yêu nữ, tự xưng là đệ tử của Tây Vương Mẫu, làm việc cùng Tây Vương Mẫu năm đó độc nhất vô nhị, nhưng là trình độ ác liệt không bằng Tây Vương Mẫu năm đó, dụ dỗ hơn phân nửa cũng là một ít vốn là đệ tử lỗ mãng, bởi vậy tuy rằng trong chốn giang hồ đại đa số khinh thường hành vi của các nàng, nhưng cũng không có đuổi tận giết tuyệt.

Hằng Nga đó là thứ nhất, Yến Thanh Hiệp vốn không có đem nàng đặt ở trong mắt, nhưng là chợt nghe được Tây Vương Mẫu, đã có chút giật mình. Năm đó bị cao thủ mười mấy môn phái vây công, cư nhiên không chết, lão yêu bà này lợi hại có thể nghĩ.

Bên trong kiệu lại có tiếng cười của nữ nhân truyền ra đến, mơ hồ phiêu hốt, như tiếng trời, lại giống như quỷ mị.

“Không thể tưởng được tiểu tử hậu bối, còn biết bạc danh của thiếp thân.”

Giọng nói trong kiệu truyền ra, hình như có thể câu hồn, câu đến trong đầu Yến Thanh Hiệp một trận hôn mê, chợt phát giác không đúng, cắn lưỡi một cái, dùng đau nhức làm cho mình thanh tỉnh.

“Yêu phụ, nhận lấy cái chết.”

Tự dưng bị đánh lén, Yến Thanh Hiệp hết sức tỉnh ngủ, không hề do dự, quyết định thật nhanh một kiếm hướng trong kiệu công tới.

“Ha ha ha ha ha ha……”

Tiếng cười của nữ nhân càng thêm mơ hồ, nhưng nghe ở Yến Thanh Hiệp trong tai lại trở nên vô cùng chói tai, đâm vào đầu hắn đau như nứt ra, nhịn không được hét lớn một tiếng, vung kiếm chém thẳng tới.

Rầm!

Tiếng kiếm khí va chạm trên mặt đất, đánh tan tiếng cười của nữ nhân, làm cho Yến Thanh Hiệp cảm thấy được thoải mái một chút, nhưng là bụi đất và đá bay lên, lại làm mờ mắt hắn.

Một kích chưa trúng, Yến Thanh Hiệp cũng không lỗ mãng truy kích, mà là nhanh chóng lui về phía sau, chặn cửa sơn động, không để cho người khác nửa điểm cơ hội thừa dịp đánh lén.

“Hằng Nga, giết tiểu tử trong sơn động kia.” Lão yêu bà liếc mắt một cái nhìn ra Yến Thanh Hiệp cố kỵ. Một kích vừa rồi, nàng đã phát giác kiếm khí của Yến Thanh Hiệp là không thể đỡ.

“Nương nương a, lưu tiểu gia hỏa kia một mạng đi! Người ta có chỗ hữu dụng, có thể đổi lấy chỗ tốt đó.” Hằng Nga nũng nịu nhỏ nhẹ cầu nói.

Đồng tử Yến Thanh Hiệp co rụt lại, hắn vẫn liền kỳ quái, vì sao sẽ có người xuống tay với Ách Ba, xem ra bí ẩn này phải kiếm tin tức trên người Hằng Nga.

Lúc trước Ách Ba vừa xảy ra sự, hắn liền lập tức theo dấu vết Hắc y nhân chưa kịp tiêu trừ để truy tung, ai ngờ đến bị Hắc y nhân phát hiện, hai bên đã đấu bảy, tám trận. Tuy rằng cuối cùng đám Hắc y nhân đều bị hắn tiêu diệt, nhưng là hắn cũng bởi vậy mất đi tung tích của Ách Ba.

Hắn ở phụ cận lang thang mười ngày, mới trong lúc vô tình phát hiện gian vườn ẩn nấp ở núi rừng kia, hắn từng muốn xông vào, cũng không ngờ trong vườn cơ quan thật mạnh, còn kinh động yêu nữ Hằng Nga này. Bởi vì không biết Ách Ba rốt cuộc có ở trong vườn hay không, Yến Thanh Hiệp chưa cùng Hằng Nga đối mặt, liền nhanh chóng rời khỏi vườn, ở bên ngoài ẩn núp một ngày một đêm, cho đến khi thấy Hằng Nga không biết vì sao vội vã đi ra ngoài, hắn mới lần thứ hai xâm nhập vào vườn, tìm được Ách Ba.

Hiện tại xem ra, Hằng Nga ra khỏi vườn, chính là vì nghênh đón Tây Vương Mẫu.

Hiện giờ, chỉ có thể giết Tây Vương Mẫu rồi bắt lấy Hằng Nga. Yến Thanh Hiệp trong lòng có lập kế hoạch, tay cầm tú kiếm, không khỏi lại nắm thật chặt.

Tiếng cười của Tây Vương Mẫu lại vang lên: “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi tính tình tham món lợi nhỏ còn không sửa sửa, ta xem ngươi chỗ tốt còn không có thu được, trước hết chọc một cái phiền toái trở về.”

Hằng Nga nhìn Yến Thanh Hiệp vài lần, cũng khanh khách cười nói: “Nương nương, diện mạo của tiểu ca nhi này, nhất định làm ngài thích, nếu là ngài ra tay giam giữ hắn, Hằng Nga lúc này nhất định không đoạt của ngài, ngài chỉ cần đem tiểu Ách Ba trong động kia lưu cho ta là được.”

“Yêu nữ, vô sỉ!”

Yến Thanh Hiệp nghe được sắc mặt một trận biến thành màu đen, nhưng lúc này hắn cũng không dám rời đi phạm vi một trượng trước sơn động. Ách Ba còn tại trong sơn động, trói gà còn không chặt, hắn không thể cho yêu nữ kia thừa dịp.

Nghe được tiếng mắng của Yến Thanh Hiệp, Tây Vương Mẫu cùng Hằng Nga đồng thời nở nụ cười, tiếng cười phiêu tung bay, lại giống như một cây châm đâm thẳng vào ngực Yến Thanh Hiệp.

Hai yêu nữ này tu luyện khẳng định là tà môn âm ba công nào đó, Yến Thanh Hiệp đau khổ ngăn cản, khi chịu không được, liền quát lên một tiếng lớn, ngay cả phát ra vài đạo kiếm khí. Nhưng mà hai cái yêu nữ cố tình đứng ngay tại chỗ bất động, xa xa tránh ở ở ngoài phạm vi kiếm khí của Yến Thanh Hiệp có thể chém tới, khẳng định hắn không dám tùy ý rời đi sơn động.

Tiếp tục như vậy không được, phải tìm biện pháp. Yến Thanh Hiệp biết phương pháp phá âm ba công, chỉ cần hắn dắt giọng vận đủ nội lực hét lớn một tiếng, lớn hơn thanh âm của hai cái yêu nữ kia là có thể. Vấn đề là, Yến Thanh Hiệp không hiểu bí quyết âm ba công, không có biện pháp tập trung công kích giống hai cái yêu nữ như vậy, hắn nếu dắt giọng rống một cái, trong vòng phạm vi mười trượng công kích không có khác biệt, tất cả vật còn sống đều sẽ bị đánh chết, nhưng là Ách Ba ở bên trong.

Đang lúc Yến Thanh Hiệp sợ ném chuột vở đồ bó tay không biện pháp, xa xa đột nhiên truyền đến một tiếng thét dài, trong trẻo ngẩng cao như rồng cuốn trong mây, lộ ra túc túc sát ý, lập tức đã đem tiếng cười của hai cái yêu nữ đè ép xuống.

Yến Thanh Hiệp nhất thời cảm thấy được áp lực giảm đi, thừa dịp lúc Tây Vương Mẫu giật mình phân thần, đột nhiên xông lên, một kiếm quét ngang. Tây Vương Mẫu hoàn hồn lại, hừ lạnh một tiếng, tám thiếu niên áo xanh xinh đẹp nâng kiệu kia đột nhiên đồng loạt khẽ quát một tiếng, buông cỗ kiệu, song chưởng giương lên, tám trận gió hợp đến một chỗ, dám chặn kiếm khí của Yến Thanh Hiệp.

“Phá!”

Yến Thanh Hiệp lại rống lên một tiếng, kiếm khí rồi đột nhiên tăng mạnh, lập tức đã đem tám thiếu niên áo xanh xinh đẹp quét đi ra ngoài, té trên mặt đất rốt cuộc không đứng dậy nữa. Ngay cả Cốc Thiếu Hoa cũng không dám ngay mặt tiếp được kiếm khí, vài người này làm sao có thể ngăn được? Không chết đã xem như Yến Thanh Hiệp xem bọn hắn đáng thương, dưới kiếm lưu tình.

Một kiếm đắc thủ sau, Yến Thanh Hiệp cũng không ham chiến, không hề để ý tới Tây Vương Mẫu, mà là phi thân đánh tới Hằng Nga, tính toán trước bắt yêu nữ biết nội tình này.

Không ngờ Hằng Nga suy nghĩ cũng mau lẹ, lúc Yến Thanh Hiệp quét ngang tám thiếu niên áo xanh xinh đẹp, nàng cũng đã hướng sơn động xẹt qua đi, tính toán trước bắt lấy Ách Ba uy hiếp Yến Thanh Hiệp thúc thủ chịu trói.

Yến Thanh Hiệp chậm từng bước, đuổi không kịp, nhất thời không khỏi giận dữ. Đúng lúc này, âm thanh liên tục không ngừng thét dài đột nhiên dừng lại, sau đó một nhánh cây khô từ bên cạnh chợt lóe quá mà, hung hăng đâm vào trong trán Hằng Nga.

Yêu nữ hét thảm một tiếng, ngã xuống cửa sơn động, vừa vặn Ách Ba bởi vì nghe được tiếng thét dài, trong lòng không biết vì sao cảm thấy được quen thuộc, có chút vui mừng lại có chút sợ hãi, lại lấp ló ở cửa sơn động, lại liếc mắt một cái thấy Hằng Nga đột nhiên trên trán phun ra một đóa hoa máu, ánh mắt trừng thật to rồi ngã xuống, làm hắn sợ tới mức hồn phi phách tán, muốn gọi lại kêu không ra, co rụt lại đầu lại trốn trở về trong sơn động.

Bởi vậy, Ách Ba không có nhìn đến, sau khi Hằng Nga ngã xuống, trước sơn động liền nhiều hơn một bóng người.

Không phải người khác, đúng là Cốc Thiếu Hoa.

4 responses »

  1. Pingback: Ách Ba – Thụy Giả « Yuu Kiyomoto

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: