RSS Feed

Ách Ba – Chương cuối

Chương 19 – Hoàn

c3a1ch-ba-e5959ee5b7b4-2

Bảy ngày sau, Cốc Như Hoa mang theo tinh nhuệ của Hoàng Thiên Cung, cùng người của Quân Sơn thế gia, Lăng Tiêu cung, gần như đồng thời đuổi tới, ở sườn núi ngoài thành năm dặm, lập trận giằng co, mấy nhân vật đầu lĩnh lại tụ họp ở khách điếm đàm phán.

Chuyện Hắc Y Hội lúc trước, bởi vì Cốc Thiếu Hoa dễ dàng đem người thả đi, không có chứng cớ chứng minh là Quân Sơn thế gia làm, cho nên đành phải quên đi, nhưng Lâm Nguyệt Nhi là bị bắt đương trường, chuyện này, người của Quân Sơn thế gia và Lăng Tiêu cung phải giải thích rõ cho Hoàng Thiên Cung. Nếu trả lời không thể làm cho người ta vừa lòng, như vậy trên năm dặm sườn núi, chỉ sợ phải có một hồi chém giết.

Quân Lâm Hải cũng đến đây, chuyện này vốn là là bởi vì hắn dựng lên, hắn phải đến. Dưỡng thương mấy ngày nay, hắn gần như thay đổi một người khác, sắc mặt vàng như nến, bên trái ống tay áo trống rỗng, cả người đều có vẻ thập phần suy sút, ngồi ở góc không rên một tiếng, nhưng là nhìn thấy Cốc Như Hoa, lão thái quân của Quân Sơn thế gia, còn có cung chủ Lăng Tiêu cung đang cò kè mặc cả, ánh mắt hắn dao động không chừng không biết nghĩ đến cái gì.

Kỳ thật Quân Lâm Hải cái gì cũng không nghĩ, hắn chỉ đang nghĩ, vì sao Cốc Thiếu Hoa không có xuất hiện trước bàn đàm phán.

Đang nghĩ ngợi, Cốc Thiếu Hoa quả nhiên tựu ra đến, chậm rãi đi xuống thang lầu, một cước đá bay cái bàn đàm phán kia, lạnh lùng nói: “Quân Lâm Hải lưu lại, những người khác toàn bộ biến đi.”

Thực bá đạo, cũng thực kiêu ngạo, nhưng hắn có tiền vốn.

“Tiểu tử rất càn rỡ!”

Lão thái quân sắc mặt thay đổi. Chưa từng có tiểu bối dám ở trước mặt nàng làm càn như vậy, cho dù là sư phụ Cốc Thiếu Hoa, cũng phải kính nàng ba phần.

“Hừ!”

Cốc Thiếu Hoa giọng nói bọc nội lực, lập tức đem người của Quân Sơn thế gia và Lăng Tiêu cung chấn đến khí huyết bốc lên, công lực yếu một chút, lại phun ra một búng máu.

Lần ra oai phủ đầu này quá lợi hại, không ai dám ngay mặt cùng Cốc Thiếu Hoa chống lại nữa, chỉ có lão thái quân còn cậy già lên mặt, cậy mạnh nói: “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

Cốc Thiếu Hoa cũng không để ý tới bọn họ, một lóng tay chỉ Quân Lâm Hải nói: “Muốn giải thích, muốn người chết.”

Ách Ba nếu không có việc gì, xem mặt mũi Cung chủ Hoàng Thiên Cung đời trước, Cốc Thiếu Hoa cũng sẽ không muốn mệnh của Quân Lâm Hải. Nhưng là những lời này của hắn, cũng đương trường đánh Quân Sơn thế gia một cái tát, so với đưa tay giết Quân Lâm Hải, còn muốn ác liệt.

Quân Lâm Hải biến sắc, chậm rãi đứng lên, đang muốn nói chuyện, Cốc Như Hoa lại đoạt trước nói: “Thiếu Hoa, trước mặt trưởng bối ngươi thu liễm chút, việc này giao cho tỷ tỷ xử lý, Quân sư huynh nhất định sẽ giải thích rõ cho ngươi.”

Cốc Thiếu Hoa cũng ngay cả mặt mũi Cốc Như Hoa cũng không cho, lạnh lùng nói: “Tỷ có lập trường gì mà nói như vậy?”

Cốc Như Hoa sửng sốt, Cốc Thiếu Hoa lại không lưu tình chút nào vạch trần nàng: “Năm đó các ngươi hai cái kết phường hại Mạc Bạch, đã cho ta không biết sao?”

Lời kia vừa thốt ra, Cốc Như Hoa sắc mặt đại biến, thân thể cũng run nhè nhẹ.

“Ngươi cho là, năm đó vì sao ta phải tu luyện Cửu Chuyển Hóa Thần Công?” Cốc Thiếu Hoa lạnh lùng cười, “Ta vì sao muốn cho tỷ làm Cung chủ Hoàng Thiên Cung?”

Quay đầu lại nhìn về phía Quân Lâm Hải, tiếp tục nói: “Ngươi có biết năm năm trước vì sao ta không giết ngươi?”

Quân Lâm Hải sắc mặt hơi hơi trắng bệch, đột nhiên nghĩ đến một khả năng, nhịn không được nói: “Ngươi, ngươi…… Ngươi là muốn ta vĩnh viễn đều bị ngươi dẫm nát dưới lòng bàn chân…… Ngươi muốn mọi người biết…… Ta Quân Lâm Hải vĩnh viễn đều kém ngươi Cốc Thiếu Hoa……”

Trả thù như vậy, trúng vào hồng tâm, lập tức đập vào ngay nơi yếu ớt nhất của Quân Lâm Hải. Thì ra…… Năm năm này, hắn truy đuổi, hắn không cam lòng, hắn cố gắng, ở trong mắt Cốc Thiếu Hoa, chỉ là một trò cười, Cốc Thiếu Hoa năm đó không giết hắn, chính là muốn làm cho hắn sống trong thống khổ như vậy

Trả thù như vậy, rất tàn nhẫn, quá độc ác……

Quân Lâm Hải gần như khó có thể tin nhìn thấy Cốc Thiếu Hoa, giờ khắc này hắn thực sự cảm nhận được hận ý thấu xương của Cốc Thiếu Hoa đối với hắn, hận ý này sâu đến Cốc Thiếu Hoa thà rằng sống ít đi vài chục năm, cũng muốn hung hăng mà đem hắn đạp dưới lòng bàn chân.

Hắn muốn hắn vĩnh viễn chỉ có thể nhìn lên hắn; hắn muốn hắn biết, trong mắt hắn vĩnh viễn không có Quân Lâm Hải người này tồn tại.

Ngươi, không đủ tư cách. Đây là một câu Cốc Thiếu Hoa dùng hành động làm cho hắn hiểu được.

“Thiếu Hoa…… Thiếu Hoa…… Ta biết sai lầm rồi…… Ta…… Năm đó nhìn đến ngươi thống khổ như vậy, ta chỉ biết sai lầm rồi, Thiếu Hoa ngươi tha thứ ta……”

Cốc Như Hoa khiếp sợ qua đi, rơi lệ đầy mặt. Nàng muốn bắt lấy Cốc Thiếu Hoa, nhưng là Cốc Thiếu Hoa lại lạnh lùng gạt nàng ra, ngay cả chạm cũng không nguyện ý làm cho nàng chạm một chút.

“Tỷ là tỷ tỷ của ta, ta có hận như thế nào, ta cũng sẽ không giết tỷ.” Cốc Thiếu Hoa ngừng một chút, “Nhưng là…… Tỷ phải bị xử phạt. Lần này trở về, ta sẽ từ chức Các chủ Trấn Long Các, tỷ tỷ, tỷ có thể đi phía sau núi bồi sư phụ cùng bảo dưỡng tuổi thọ.”

Đây là quy củ Hoàng Thiên Cung, người mới nhập chủ Hoàng Thiên Cung, người cũ nhất định phải chuyển đi phía sau núi Hoàng Thiên Cung dưỡng lão, vượt qua quãng đời còn lại, cuộc đời này, không phải lúc Hoàng Thiên Cung sinh tử tồn vong, không được rời cốc nửa bước.

Cốc Như Hoa thanh xuân còn trẻ, đúng là tuổi xuân phơi phới, ngắn ngủn năm năm tôn vinh qua đi, Cốc Thiếu Hoa lại làm cho nàng đi khe núi phía sau Hoàng Thiên Cung bảo dưỡng tuổi thọ.

Kinh ngạc nhìn thấy Cốc Thiếu Hoa, sắc mặt Cốc Như Hoa tái nhợt, lại nói không ra một câu.

Đều nói sinh đôi có thể tâm linh tương thông, nàng vốn không tin, bởi vì Cốc Thiếu Hoa thân với Mạc Bạch còn thâm sâu hơn thân với nàng.

Nhưng là năm năm trước, sau khi Mạc Bạch gặp chuyện không may, nàng không hiểu đau lòng suốt nửa năm, có khi đau đến mức tận cùng, gần như ngất đi, khi đó nàng mới biết được, không phải nàng đau, mà là Cốc Thiếu Hoa đang đau, mà nàng có thể cảm nhận được đau, chính là một nửa của Cốc Thiếu Hoa.

Nhưng dạng đau này, đã làm cho nàng hối hận vì có thể gả cho Quân Lâm Hải, mà làm ra quyết định hết sức lông bông năm đó.

Suốt năm năm, nàng gần như bồi thường muốn đối tốt với Cốc Thiếu Hoa, nhưng là tu luyện Cửu Chuyển Hóa Thần Công Cốc Thiếu Hoa, lại thủy chung thờ ơ, bởi vì hắn không bao giờ… có thể có cảm giác được nữa.

Nàng biết nàng mất đi đệ đệ, vĩnh viễn mất đi.

Năm năm này, Cốc Thiếu Hoa trở nên đoạn tình tuyệt dục, nàng cũng phai nhạt rất nhiều ý niệm trong đầu, lại càng không kiên trì nhất định phải gả cho Quân Lâm Hải nữa.

Cốc Thiếu Hoa không hề để ý nàng, ánh mắt trở xuống đến trên người Quân Lâm Hải, lạnh lùng, giống lưỡi dao băng, cắt qua người.

Quân Lâm Hải nắm chặt nắm tay, móng tay thật sâu đâm vào trong thịt.

“Được, ta nhận là được.”

Những lời này hắn gần như là nghiến răng nghiến lợi nói ra. Quân Lâm Hải chỉ cảm thấy trong cổ họng ngọt ngọt, một búng máu gần như sẽ phun ra, lại bị hắn mạnh đè ép xuống.

Cả đời này, hắn không bao giờ… có thể hơn được Cốc Thiếu Hoa nữa, không bao giờ… có thể làm cho Cốc Thiếu Hoa để mắt nhìn hắn nữa. Hắn không cam lòng, không cam lòng a! Nhất thời nhận thua không tính cái gì, mặc kệ thế nào, hắn sẽ sống lâu hơn Cốc Thiếu Hoa. Hắn nhất định phải sống lâu hơn Cốc Thiếu Hoa, hắn không thể ngay cả điểm này đều bại bởi Cốc Thiếu Hoa.

Nhưng là Cốc Thiếu Hoa cố tình giống như nhìn ra chuyện hắn đang suy nghĩ trong lòng, khóe miệng nhếch lên, tạo ra một nụ cười lạnh gần như trào phúng.

“Đúng rồi, đã quên nói, ta, Cốc Thiếu Hoa, đã đột phá quan ải nhất định tẩu hỏa nhập ma tầng thứ tám của Cửu Chuyển Hóa Thần Công, ta so với chư vị mỗi người đang ngồi đây, sẽ sống được lâu hơn.”

Lạnh lùng nhìn quét một vòng, Cốc Thiếu Hoa bỏ lại những lời này, chậm rãi lại đi lên lầu.

Phía sau, là vô số ánh mắt hoặc kinh hoặc mừng, hoặc nghi hoặc sợ.

Cửu Chuyển Hóa Thần Công tầng thứ tám đã là thiên hạ vô địch, sau khi đột phá, lại là một cái đỉnh cao nào nữa?

Không ai biết.

Cho nên, cũng không có người còn dám dễ dàng đi trêu chọc Cốc Thiếu Hoa.

Trên đời này có một loại người, kêu thiên tài, bọn họ trời sinh liền mạnh hơn người bình thường; trên đời này còn có một loại người, kêu cường giả, bọn họ trời sinh chính là làm cho người ta ngưỡng mộ cùng sợ hãi, Cốc Thiếu Hoa là hai người kết hợp, mạnh càng mạnh hơn, hắn đánh vỡ lệ thường nhất định tẩu hỏa nhập ma mà chết của các đời Các chủ Trấn Long Các, nhất định đứng ở đỉnh cao mà tiền nhân không thể tới.

Quân Lâm Hải mặt như tro tàn, một ngụm máu không cam lòng kia, rốt cuộc áp không được, phun ra, xa ước chừng bảy, tám thước.

“Phu quân!” Lâm Nguyệt Nhi hét lên một tiếng, nhào tới, ôm chặt lấy Quân Lâm Hải. “Cốc Thiếu Hoa, ngươi hại phu quân ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi…… Sẽ không bỏ qua cho ngươi…… Ta nguyền rủa ngươi! Nguyền rủa ngươi không chết tử tế được……”

Tiếng thét chói tai của nàng ở khách điếm quanh quẩn, Cốc Thiếu Hoa chỉ là tà lé mắt, ý tứ khinh thường biểu lộ không thể nghi ngờ.

Cốc Như Hoa thân thể loạng choạng, nhìn Cốc Thiếu Hoa đi lên lầu, lại nhìn nam nhân mình từng yêu, nước mắt ở trong hốc mắt ngưng tụ, rồi lại bị nàng dùng sức hủy diệt.

Mỗi người đều phải vì lỗi lầm của mình trả giá, nàng không trách Cốc Thiếu Hoa muốn trả thù, chỉ cần đệ đệ có thể hạnh phúc.

Đúng vậy, chỉ cần Cốc Thiếu Hoa hạnh phúc. Cho nên, nàng không thể lưu lại một chút nhân tố bất an nào.

Nháy mắt hạ quyết định, Cốc Như Hoa bất ngờ giơ tay lên, mười ngón tay của nàng, giống tia chớp, xẹt qua yết hầu của Lâm Nguyệt Nhi cùng Quân Lâm Hải, máu tươi phun như suối.

Trong khách điếm tiếng hét vang lên, không ai có thể phản ứng kịp.

Cốc Như Hoa lại ngửa mặt cười, đối với Quân Sơn thế gia cùng người của Lăng Tiêu cung nói: “Một người làm một người chịu, Quân Lâm Hải năm đó vô ơn bạc nghĩa, gạt ta về thể xác và tinh thần, lại cùng Lâm Nguyệt Nhi đính hôn, hiện tại ta giết bọn họ, các ngươi muốn báo thù, liền hướng về phía ta đến, Hoàng Thiên Cung không có quan hệ gì.”

“Tiện nhân, đền mạng!” Quân Sơn thế gia lão thái quân giận dữ, một kiếm hướng Cốc Như Hoa đâm tới.

Cốc Như Hoa cũng không né tránh, nàng thậm chí còn cố tình nghênh đón.

Một kiếm ở giữa ngực.

“Lấy mạng đền mạng, Quân Lâm Hải đáng chết, Lâm Nguyệt Nhi cũng nên chết, ta…… Cũng nên chết……” Nàng hộc máu, tầm mắt dần dần mơ hồ.

“Cung chủ!”

Văn Tinh nhào tới, một phen đỡ được thân thể Cốc Như Hoa ngã xuống. Đám người Chiêu Hoa lại giận dữ, đều rút ra binh khí, nhảy vào đánh với người Quân Sơn thế gia và Lăng Tiêu cung.

“Ta, ta…… Sau khi, làm cho…… Làm cho Yến Ny thừa kế cung chủ…… Các ngươi phải…… Giúp nàng……”

Mơ hồ trong tầm mắt, nàng thấy Cốc Thiếu Hoa lại từ trên lầu đi xuống dưới.

“Đệ đệ…… Thực xin lỗi…… Ngươi tha thứ tỷ…… Tỷ……”

Đánh nhau rất nhanh liền bình ổn, bởi vì Cốc Thiếu Hoa quả thật lại đi xuống lầu, lạnh lùng quét thi thể Cốc Như Hoa một cái, đáy mắt không có cảm tình gì dao động, nhưng là thân hình chợt lóe, đem người của Quân Sơn thế gia và Lăng Tiêu cung toàn bộ ném ra khách điếm.

Từ đó về sau, Hoàng Thiên Cung ở trên giang hồ uy danh càng tăng lên, mỗi người đều biết, Các chủ Trấn Long Các luyện thành Cửu Chuyển Hóa Thần Công tầng thứ chín, công phu cao, đã là thiên hạ đệ nhất.

Cho nên tuy rằng Cung chủ cùng Các chủ mới nhậm chức công lực đều còn chưa đủ, danh vọng cũng không có, lại không có người nào dám trêu chọc Hoàng Thiên Cung.

Trong phòng khách điếm, Ách Ba vừa mới tỉnh lại, đang ngồi ở trên giường dụi mắt, chăn lơ đãng chảy xuống, lộ ra một bên trần trụi thân thể, trên người dấu yêu loang lổ.

Cốc Thiếu Hoa khóa cửa phòng, tiến lên một tay ôm hắn vào trong ngực, sau đó vẫn không nhúc nhích.

『 làm sao vậy? 』

Sắc mặt Ách Ba có chút đỏ, còn là trước tiên phát giác Cốc Thiếu Hoa không đúng, nhịn không được vươn tay, ở trong lòng bàn tay Cốc Thiếu Hoa viết.

“Tỷ tỷ…… Đã chết……” Giọng nói của Cốc Thiếu Hoa cực thấp, ngữ điệu bình thản đến thậm chí không có chút phập phồng.

Nhưng Ách Ba nghe được nỗi thương tâm giấu ở sâu bên trong.

Không biết nói cái gì, tiếng vang dưới lầu, Ách Ba loáng thoáng nghe được một ít, lại không biết thế nhưng có người đã chết. Hắn vươn hai tay, gắt gao ôm Cốc Thiếu Hoa, ở hắn trên lưng nhẹ nhàng mà vỗ.

Hắn không biết phải như thế nào an ủi Cốc Thiếu Hoa, chỉ có thể làm như vậy, muốn chia sẻ một ít thương tâm của Cốc Thiếu Hoa.

“Nàng là tỷ tỷ của ta…… Ta luôn luôn không thích nàng, hơn nữa…… Năm đó ngươi gặp chuyện không may, cũng cùng nàng có quan hệ, ta thậm chí từng hận nàng……” Cốc Thiếu Hoa không có ngẩng đầu, nhưng là ngữ khí có dao động, “Nhưng là, nàng dù sao cũng là tỷ tỷ của ta, là hiện tại trên thế giới này, là người thân duy nhất cùng ta có huyết thống quan hệ……”

Ách Ba nhẹ nhàng vỗ.

Hắn hiểu được, hắn đều hiểu được, người thân, dù sao cũng là người thân, xấu xa cỡ nào, dù không thích, cũng là người thân.

“Ngươi có thể tha thứ nàng không? Là nàng đem ngươi hại thành như vậy……”

Ách Ba dùng sức gật đầu, hắn tha thứ, thật sự, hắn không trách bất luận kẻ nào, huống chi, người kia là tỷ tỷ Cốc Thiếu Hoa, hắn thật sự không trách nàng.

“Cám ơn.”

Cốc Thiếu Hoa rốt cục đem đầu chôn trong lòng Ách Ba nâng lên, trong ánh mắt, mơ hồ tràn ngập một tầng hơi nước.

Ách Ba sờ sờ ánh mắt hắn, sau đó ngượng ngùng cúi xuống, hôn một cái trên mặt.

Cốc Thiếu Hoa chấn động, sau đó trong mắt hơi nước hóa thành nhu tình bốn phía, rốt cuộc nhịn không được, in một nụ hôn trên môi của Ách Ba, lực đạo rất nhẹ rất nhẹ, cũng rất mau liền biến hôn thành ngậm, biến ngậm thành hút.

Ách Ba sắc mặt nhanh chóng biến đỏ, hơi hơi từ chối một chút. Nhưng mà nhớ tới bộ dáng thương tâm vừa mới của Cốc Thiếu Hoa, liền lại buông tha cho giãy dụa, chỉ yếu ớt phát ra tiếng mơ hồ trong cổ họng.

Thật đáng mừng, nhờ thuốc của Tiết thần y điều trị, cổ họng của Ách Ba đã có thể phát ra âm thanh, mặc dù cách co thể nói chuyện còn có một khoảng cách rất dài, tuy nhiên thỉnh thoảng ở những lúc đặc biệt, đã có thể tạo được tác dụng tăng thêm tình thú.

Không biết có phải tâm lý tác dụng hay không, Cốc Thiếu Hoa cảm thấy được vết sẹo trên mặt Ách Ba, cũng so với trước kia mờ một ít.

Giang hồ nghe đồn, có chút công pháp song tu có thể kéo dài tuổi thọ, kiện thể dưỡng nhan, chẳng lẽ là thật sự?

Cốc Thiếu Hoa tính toán, có nên tìm Tiết thần y vội tới chữa cho Ách Ba một lần nữa, hắn cỡ nào hy vọng có một ngày, có thể lại nghe được Ách Ba gọi hắn một tiếng: “Hiền đệ”.

Đó là âm thanh êm tai nhất trên đời.

Về phần trí nhớ mất đi vẫn là không cần khôi phục thì hơn, hắn không muốn Ách Ba nhớ lại chuyện không chịu nổi này, tuyệt không muốn. Giống như bây giờ là tốt rồi. Phi thường tốt, không thể tốt hơn.

Hắn nguyện ý cứ như vậy cùng Ách Ba quá cả đời một đời.

Không đủ.

Phải tam sinh tam thế.

Cũng không đủ.

Vĩnh viễn, hắn đều sẽ luôn luôn, luôn luôn cùng Ách Ba ở bên nhau.

《 toàn bộ thư hoàn 》

————————————————————

Phù, cuối cùng cũng xong Ách Ba. Mình sẽ chỉnh sửa lần cuối lại toàn bộ truyện và đặt tên chương.

Sau khi sửa xong sẽ share bản word cho những ai quan tâm.

Truyện này là truyện dễ thương nhất mình từng đọc, và có đọc đi đọc lại vẫn không chán!

Cám ơn mọi người đã đọc và ủng hộ.

Cheers!

20 responses »

  1. Pingback: Ách Ba – Thụy Giả « Yuu Kiyomoto

  2. trời ơi nhanh quá🙂 cảm ơn bạn nhiều. hôm nay nghe giới thiệu Ách ba, tìm vào đây copy về word xem thì bạn cũng vừa hoàn chương cuối.

    mình vừa copy xong toàn bộ để cho vào kindle đọc rồi, sẽ không share đi đâu cả. cảm ơn bạn nhiều🙂 have a nice day.

    Trả lời
    • Hay bạn chờ chút đi, mai là mình sửa lại hết lần cuối rồi share bản word luôn. Mấy chương đầu chưa có kinh nghiệm nên edit chưa được hay. ^-^

      Trả lời
      • vậy mình xin cảm ơn bạn trước nhé🙂 có gì mai quay lại down bản word về vậy🙂 à nếu được bạn có thể save as pdf rồi up cả bản pdf được không? mình muốn cho vào kindle để tiện đọc ấy mà. cảm ơn bạn nhiều.

  3. *tung bông**tung bông*chúc mừng nhà nàng đã hoàn nha *tung bông,tung hoa,tung………..dép*😀, vì bữa trc ta đọc bằng dt nên không comt đc cho nàng,giờ vào comt bù nhá,thank nàng nhiều nhá,ta IU nàng quá xá *m0a!!m0a*

    Trả lời
  4. oa u hu hu cuối cùng hoàn rồi hix chúc mừng nàng nha ^^

    Trả lời
  5. E cứ nghĩ hoàn sẽ xảy ra huyết tinh giữa Thiếu Hoa và Quân Lâm Hải r tùm lum tà la nước mắt nc mũi nhớ lại chuyện xưa của Ách Ba. Nhưng là k có j a~ Chỉ đơn giản là khao khát tam sinh tam thế, thiên trường địa cửu, an an ổn ổn bên nhau của 2 ng. Thế cũng tốt ^^
    Cảm ơn c đã edit ạh *cúi đầu*

    Trả lời
    • Như vậy truyện này mới nhẹ nhàng, không quá sa đà vào đau khổ, chém giết. Ngay cả chuyện Mạc Bạch bị bỏng hay bị bắt cũng miêu tả nhẹ nhàng nhưng vẫn bật lên được nét bi thương. Rất thích Ách Ba, em thụ ngây thơ dễ thương nhất từ trước tới giờ!

      Trả lời
  6. Rất rất cảm ơn bạn đã edit Ách Ba, truyện dễ thương quá!

    Trả lời
  7. cảm ơn bạn nhiều
    rất hay ………….
    mặc dù quá khứ có ngược nhưng thực tại rất hạnh phúc
    yêu lắm…………..tks so much

    Trả lời
  8. ân, ko nói nhiều, ta đi tìm truyện của Thuỵ giả đọc nữa đây
    thực may mắn vì đọc được truyện này
    thank nàng rất rất nhiều

    Trả lời
  9. Nga~~. Thiệt là rất hay nga~. Thanks nhìu lắm lắm

    Trả lời
  10. cuoi cung cung hoan. sau nam nam troi gian kho moi tim dc nhau, du thay doi hinh dang , mat tri nho nhung trong tim thuc van nhan ra nhau, do moi la tinh yeu dich thuc ,sau nang. tac gia viet k qua nguoc luyen nhung noi dau van nhe nhe lam nguoi doc du cam nhan. nhung minh muon Ach Ba khoi phuc dc dung mao va giong noi truoc kia thi tot hon. ckhuc cuoi co hoi nhieu nguoi chet nhung inh chi hoi tiec cho Coc Nhu Hoa . du sao nang ta cung biet hoi loi chi la da muon roi, phai tra gia bang sinh menh cua minh, cai gia qa lon.Cuoi cung cam on tac gia va editor nhieu.

    Trả lời
  11. Mình cũng rất thích truyện này, ấm áp, nhẹ nhàng… Cám ơn bạn nhé!
    ^^

    Trả lời
  12. tội nghiệp bn Hải yêu trong mù quáng & đau đớn nếu là m thì m sẽ im lặng rút lui.
    Nguyệt Nhi vừa xinh đẹp vừa có tài nhưng lại vướng vào 1 ng ko đáng cuối cùng cũng chết uất ức. Như hoa thì khỏi nói thân phận giống như đóa hoa bị vùi dập😦 cuộc đời nàng ko có gì vui hixx.
    mà m rất thích a Văn Tinh nha anh ấy có thê là 1 a công tốt =))
    cuối cùng mấy bợn dùng
    cách ấy ấy để chữa nhan sắc sao trời😮 cảm ơn nàng đã dịch nha nàng dịch chuyện nghiệp lắm moa~~

    Trả lời
  13. Mình mới copy về máy thôi, chưa xem nhưng mà thấy nhiều người khen thế chắc là hay rồi. Cám ơn bạn nhiều nhé.

    Trả lời
  14. Hi. Thứ lỗi cho ta đọc hết truyện rồi mới comment thế này. Truyện rất dễ thương a, ta đọc liền hết cả buổi xong luôn ý🙂
    Thanks nàng đã edit truyện nhé, hay lắm luôn ấy.
    Mong chờ các tác phẩm nhà nàng!
    Thân!

    Trả lời
  15. Đọc xong hết mới comt luôn😊.truyện rất hay, cảm ơn chủ nhà nha😁tiếc là ta onl bằng di động không like cho nàng được.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: