RSS Feed

Hoàn Châu Chi Bất Cải Cơ Nhạc – Chương 7

Chương 7 Thì ra là như vậy 

Image

Tiểu Yến Tử nghe thấy tiếng đập cửa tưởng Vĩnh Kì, vui mừng đứng bật lên, sau thấy rõ ràng là Vĩnh Cơ, biểu tình biến thành thất vọng. Vĩnh Cơ nắm chặt tay thật cẩn thận đi vào, “Cái kia…… Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, tỷ không vui a.”

“Là ngươi? Sao ngươi lại tới đây?”

Tiểu Yến Tử uể oải nằm sấp lại trên bàn, xa cách đối với thiếu niên hỏi nàng. Lúc trước khi nàng vui vẻ còn có nhàn hạ thoải mái chọc đứa nhỏ làm vài việc vui chơi, hiện tại bên ngoài Vĩnh Kì đang cưới nữ nhân khác, nàng thương tâm còn không kịp, làm sao mà quan tâm Vĩnh Cơ. Nàng cũng không phải vú em của đứa nhỏ này, Tiểu Yến Tử trong lòng oán niệm, đối với Vĩnh Cơ tự dưng xuất hiện cũng vui mừng không nổi!

Vĩnh Cơ hồn nhiên không biết cảm xúc chán ghét của Tiểu Yến Tử, nghĩ nghĩ sau, ngây thơ gật đầu, “Bên ngoài thực náo nhiệt a, hoàng mã ma cùng hoàng a mã đều ở, thiệt nhiều người.”

“Phải, đương nhiên náo nhiệt!” Tiểu Yến Tử trừng mắt, giọng châm chọc.

Sao có thể không náo nhiệt, Tri Họa là tiểu thư khuê các, là cháu dâu Thái Hậu tự mình tán thành, lại nói tiếp chuyện này đều là lỗi của đứa nhỏ trước mắt này, hoàng a mã cùng hoàng mã ma. Nếu không có bọn họ, anh của mình sẽ không sẽ bị bắt lại, Vĩnh Kì cũng sẽ không cưới nữ nhân khác, Tiểu Yến Tử nghĩ đến đây, đối với Vĩnh Cơ liền sinh ra vài phần cảm xúc oán hận. Trước kia Vĩnh Cơ là con hoàng hậu, bọn họ vài người không đối phó nổi hoàng hậu, lúc hoàng hậu khi dễ bọn họ, đứa nhỏ này thường xuyên giúp đỡ, Tiểu Yến Tử cảm thấy mang đứa nhỏ chơi một hồi cũng không có gì. Hiện tại hoàng hậu phế đi, còn muốn dựa vào nàng cùng Tử Vi cứu tế mới có thể sống sót, đứa nhỏ này hẳn là phải cảm kích nàng vạn phần mới đúng, không nghĩ tới đứa nhỏ này chẳng những không có nửa điểm cảm kích, phía sau còn cười nhạo kích thích nàng, thật sự là đáng giận!

Vĩnh Cơ thiếu niên đối với ý tưởng này đó của Tiểu Yến Tử hoàn toàn không biết gì cả, nó nói xong cũng hiểu được đã biết là nói không tốt, chạy nhanh sửa miệng, “Không phải, cũng không phải thực náo nhiệt.”

Tiểu Yến Tử lạnh lùng liếc nó một cái, quay đầu, “Ngươi đi đi.”

“Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, tỷ không cần khổ sở, Ngũ Ca nhất định thích là Tiểu Yến Tử tỷ tỷ.” Vĩnh Cơ vội vàng chuyển đi theo phương hướng Tiểu Yến Tử quay đầu, đi đến phía trước Tiểu Yến Tử, vụng về an ủi, thấy Tiểu Yến Tử mất hứng như trước. Nó tự tay từ trong tay áo lấy ra một cái hộp, đưa tới trước mặt Tiểu Yến Tử, “Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, cái này tặng cho tỷ, tỷ……”

“Gọi ngươi tránh ra a!”

Một chưởng đập mạnh ở trên tay Vĩnh Cơ, tiếng bàn tay đánh mu bàn tay ở trong phòng không ngừng vọng lại, Tiểu Yến Tử một chưởng đập bỏ tay Vĩnh Cơ vẫn chưa hết giận, trợn mắt hung tợn nhìn Vĩnh Cơ, rống to, “Ngươi lăn, ta không muốn nhìn đến người nhà Ái Tân Giác La các ngươi.”

Vĩnh Cơ bị hoảng sợ, trên mu bàn tay nóng nóng đau, nó khiếp đảm lui lại mấy bước, lại muốn nhặt lên hộp bị rớt mở ra, bên trong hộp là trâm ngọc phỉ thuý Tiểu Yến Tử thích nhất. Đó vẫn là lúc trước Vĩnh Cơ cùng chơi đùa với các nàng, Tiểu Yến Tử hay nói giỡn nói muốn một cái trâm ngọc, Vĩnh Cơ ngốc hồ hồ nhớ đến bây giờ. Mấy ngày trước đây, nó nghĩ đến nếu Ngũ Ca kết hôn, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ khẳng định không vui, cho nên cố ý làm cho An Nhạc ở ngoài cung mang một cái trâm ngọc trở về cho nó, chờ lúc Tiểu Yến Tử không vui đi chọc nàng vui vẻ. Chỉ có Vĩnh Cơ không biết là, vài năm nay, trên kệ trang điểm của Tiểu Yến Tử đã sớm tràn đầy trâm ngọc. Thân mình nó vừa ngồi xuống, Tiểu Yến Tử lại mắng lên, “Người nhà Ái Tân Giác La các người đều giống nhau, ngươi là tới nhục nhã ta sao? Ta không phải đã đủ thảm sao? Vĩnh Kì đã cưới Tri Họa, các ngươi còn muốn thế nào?”

Tay nắm hộp trâm ngọc run run một cái, trâm ngọc lại rớt xuống, phát ra tiếng vang thanh thúy, lúc này đây trâm ngọc rốt cục chịu không được, đập nát. Nó dừng lại, tay từ trên mặt đất thu trở về, một hồi lâu mới đứng lên. Ánh mắt Tiểu Yến Tử nhìn nó, nó không xa lạ, đó là ánh mắt mà trong cung rất nhiều người nhìn nó, chán ghét không vui, khinh bỉ còn có khinh thị.

Tiểu Yến Tử còn đang rít gào, Vĩnh Cơ chính là yên lặng đứng, nó muốn rời đi, nhưng là, có phải hay không nếu nó tránh ra, về sau trong cung liền ngay cả một người cuối cùng chịu để ý đến nó sẽ không còn phải không?

“Ngươi tới chế giễu sao? Ta đã đem thứ ta yêu nhất cho các ngươi, Vĩnh Kì ta trả lại cho nhà Ái Tân Giác La các ngươi, ta Tiểu Yến Tử từ bỏ!”

“……”

“Tiểu Yến Tử, ngươi làm sao vậy?”

Cửa đóng bị người dùng lực đẩy ra, Ngũ a ca một thân hồng y thở hổn hển xông vào.

Thì ra, Vĩnh Kì tuy rằng cưới Tri Họa, nhưng là trong lòng vẫn là nhớ Tiểu Yến Tử, sau khi vào động phòng, cùng Tri Họa nói chính mình cảm tình thuộc sở hữu, sau khi cảm thấy mình dặn dò rõ ràng. Sợ Tiểu Yến Tử thương tâm, trực tiếp rời đi chạy lại đây, nhưng hắn vừa đi đến ngoài cửa chợt nghe đến lời nói thương tâm muốn chết của Tiểu Yến Tử, trong lòng khẩn trương, “Ta đã trở về, Tiểu Yến Tử, ta không có chạm vào Tri Họa.”

“Vĩnh Kì, Vĩnh Kì, thật là ngươi sao?”

“Thật sự, thật sự, thiên chân vạn xác là ta!”

Ngũ a ca luôn mãi cam đoan, ôm Tiểu Yến Tử, ở trên mặt Tiểu Yến Tử không ngừng hôn, Tiểu Yến Tử cũng ôm chặt lấy hắn, hai người cho nhau vuốt ve mặt đối phương, thâm tình chăm chú nhìn, giống như toàn thế giới chỉ có hai người bọn họ.

Vĩnh Kì cùng Tiểu Yến Tử ôn tồn một hồi lâu mới xoay mặt xem Vĩnh Cơ một bên đứng ngốc không có biểu tình, “Ngươi tới nơi này làm gì? Không thấy được Tiểu Yến Tử tâm tình không tốt sao?”

Vĩnh Cơ há mồm, còn chưa nói nói, Tiểu Yến Tử đã đoạt lấy câu chuyện, “Quên đi, Vĩnh Kì, nó chính là đứa nhỏ, cái gì cũng đều không hiểu, ngươi tha thứ nó đi.”

“Tiểu Yến Tử, đứa nhỏ không thể sủng, ta là huynh trưởng nó mới dạy nó.”

Vĩnh Cơ nắm chặt hộp trong tay lại, Ngũ Ca cùng Tiểu Yến Tử tỷ tỷ như vậy thật quái lạ. Ngũ Ca căn bản là không hỏi sự tình nguyên do vì sao, Tiểu Yến Tử tỷ tỷ còn làm cho Ngũ Ca tha thứ mình, mình làm sai cái gì? Vì sao muốn Ngũ Ca tha thứ, rõ ràng là Tiểu Yến Tử tỷ tỷ đang phát giận, đối thoại kỳ quái a! Vĩnh Cơ bỗng nhiên có điểm muốn cười, nhưng là mũi lại hơi hơi chua.

“Ai nha, Vĩnh Kì, ngươi tính tình này, Vĩnh Cơ ngươi không cần lo lắng, Ngũ Ca của ngươi không phải đang mắng ngươi.” Tiểu Yến Tử trừng mắt nhìn Vĩnh Kì liếc mắt một cái, lại nửa ngồi xuống thân mình giúp đỡ bả vai Vĩnh Cơ, tuyệt không thấy bộ dáng tê rống lúc trước. Vĩnh Cơ kinh ngạc nhìn sắc mặt hòa ái ôn hòa của Tiểu Yến Tử, đó là bộ dáng trước kia của Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, đối với nó hiền lành thân thiết, nguyện ý dẫn nó chơi, nhưng hiện tại nó không muốn nói chuyện, đem không hòm nhét vào trong tay áo, Vĩnh Cơ trầm mặc xoay người.

Ở phía sau nó là tiếng hô tức giận của Ngũ a ca Vĩnh Kì, “Vĩnh Cơ, ngươi làm gì, Tiểu Yến Tử là đang hống ngươi, giúp ngươi nói tốt, ngươi không nói lời cảm tạ. Ngươi chờ đã, Ngũ Ca có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Ta là đến an ủi Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, không cần Ngũ Ca tha thứ.”

Đó chỉ sợ là lần đầu tiên thiếu niên nói ra lời nói trong lòng mình, nói xong cũng không quay đầu lại rời đi, trong lòng có cái gì đó mất đi tại trong cái phòng kia, rốt cuộc tìm không trở về.

Vĩnh Cơ kỳ thật cũng không phải lần đầu biết đến Tiểu Yến Tử cái dạng này, trước kia nó được hoàng hậu bảo hộ tốt quá, tỉnh tỉnh mê mê cái gì cũng không biết, nhưng chờ hoàng ngạch nương của nó bị biếm lãnh cung, thái độ người trong cung đối với nó chuyển biến, làm cho nó dần dần ý thức được một ít này nọ. Nó không thông minh, mơ mơ màng màng như trước, nhưng là sẽ không ngốc đến phân không rõ tốt xấu. Nó nghĩ đến chuyện sau khi Tiểu Yến Tử cùng Tử Vi tiến cung, càng nghĩ càng kinh hãi, trước kia lúc đó chẳng phải như vậy, mỗi lần ngạch nương đều là như vậy, rõ ràng chuyện gì đều không có làm, lại yêu cầu Tiểu Yến Tử tỷ tỷ bọn họ tha thứ.

 Nó ẩn ẩn cảm thấy, hình như mình thật sự sai lầm rồi, không phải lúc này đây, mà là ngay từ đầu.

Chậm rãi đem thân thể dựa vào cây cột cách nó gần nhất, Vĩnh Cơ cách mũ gãi đầu, nghĩ những lời nói của Phúc công công, còn muốn nhớ Na Lạp thị trước kia dạy nó, trong lòng lộn xộn. Nó tương tương cháo để ý cảm giác không rõ loạn một đoàn, chính là theo bản năng mách bảo về sau mình không cần lại gần Tiểu Yến Tử cùng Tử Vi, về phần nguyên nhân chính nó cũng không rõ ràng, khả năng chính là xuất phát từ bản năng kháng cự.

Yến hội là không muốn quay lại, Vĩnh Cơ nghĩ nghĩ, quyết định vẫn là đi tìm An Nhạc cùng nhau về A Ca sở đi, về sau cũng không tới nơi này, Phúc công công nói rất đúng. Ý tưởng kiên định của Vĩnh Cơ ở một lát sau đã bị dao động, cách đó không xa truyền đến cúi đầu tiếng khóc, làm cho chân nó không tự giác rẽ vào.

Vĩnh Cơ đẩy ra bụi hoa ngăn trở tầm mắt, chỉ thấy một nữ nhân mặc hồng y đứng ở trong viện, tóc dài rối tung, đưa lưng về phía Vĩnh Cơ, tỷ tỷ này đang khóc?

Vĩnh Cơ can đảm rón ra rón rén đi qua, nghiêng đầu, lấy ngón tay chọc chọc lưng nữ tử, “Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?”

“…… Mười hai a ca?”

“Tri Họa tỷ tỷ?” Chờ hồng y nữ nhân xoay người, Vĩnh Cơ nhận ra, người khóc đúng là Tri Họa hôm nay phải gả cho Ngũ a ca Vĩnh Kì.

Tri Họa chà xát nước mắt, cười sờ sờ đầu Vĩnh Cơ, “Là mười hai a ca a, ngươi như thế nào đi đến nơi đây?”

“Ta……” Là tới an ủi Tiểu Yến Tử tỷ tỷ, nhớ tới chuyện vừa rồi, Vĩnh Cơ lại lắc đầu, “Vĩnh Cơ chính là tùy tiện đi dạo.”

“Phải không?” Tri Họa dẫn hắn đến ngồi bên cạnh bàn đá trong viện.

Vĩnh Cơ không am hiểu nói dối, Tri Họa vừa hỏi hắn như vậy sẽ không biết nói nên trả lời như thế nào, gật đầu lắc đầu sau rõ ràng ngoan ngoãn chắp tay sau lưng, “Tri Họa tỷ tỷ Vĩnh Cơ không muốn nói.”

Tri Họa cũng chỉ là thuận miệng vừa hỏi, bộ dáng đứa nhỏ như lâm đại địch làm cho nàng buồn cười, trên mặt còn mang theo nước mắt tạo ra nếp nhăn khi cười, “Ngươi thật đáng yêu.”

Chưa từng được nữ nhân khen như vậy mặt Vĩnh Cơ xoát một chút đỏ, cũng may có bóng đêm che lấp, nó xoa hai má nóng bỏng, “Tỷ tỷ, vừa mới đang thương tâm sao?”

“Đúng vậy, tỷ tỷ thực thương tâm.” Tri Họa ngửa đầu nhìn ánh trăng trên bầu trời, đêm nay đúng mười lăm, ánh trăng hết sức tròn. Đêm tân hôn, tất cả mọi người nghĩ nàng là nữ nhân hạnh phúc nhất thế gian, không có người biết, nàng chỉ là một khách qua đường, làm nền chuyện tình yêu cho người khác, Vĩnh Kì nói những lời này, nàng nghe xong liền cũng nghe, thì phải làm thế nào đây.

“Vì sao thương tâm, ngạch nương nói lập gia đình là ngày vui vẻ nhất.”

“Đúng vậy, bởi vì là ngày vui vẻ nhất cho nên mới thương tâm nhất.” Đứa nhỏ biểu tình ngây ngốc thật sự là rất đáng yêu, Tri Họa sờ sờ đầu của nó, “Ngươi còn nhỏ, không hiểu chuyện này.”

Vĩnh Cơ cũng không cho rằng như vậy, “Là vì Ngũ Ca thích Tiểu Yến Tử tỷ tỷ sao?”

“A?” Tri Họa kinh ngạc, lập tức bật cười, “Không phải nguyên nhân này, kỳ thật, ta vốn cũng không biết õ Ngũ a ca.”

“Vậy ngươi vì sao phải gả cho Ngũ Ca?” Vĩnh Cơ không hiểu, nó mới có mười ba năm cuộc sống, biết đến cái gọi là tình yêu cùng hôn lễ đều phát ra từ Tiểu Yến Tử cùng Tử Vi, Tiểu Yến Tử cùng Tử Vi là vì tình yêu mà sống, nó cũng đi theo nghĩ đến tình yêu chính là hết thảy.

“Gả cho Ngũ Ca ngươi không phải Tri Họa có thể quyết định, Tri Họa yêu ai không trọng yếu, quan trọng là sau khi Tri Họa gả cho Ngũ Ca ngươi, lợi thế của Ngũ Ca ngươi lại nhiều một cái, mà Giang Nam Trần gia cũng đem tiếp tục trở gia tộc lớn nhất thành Giang Nam.”

3 responses »

  1. Thương em Vĩnh Cơ, mẹ thì thất sủng cha thì không thương yêu, chả ai quan tâm đoái hoài trừ 1 vài người. Anh công của em nó là An Nhạc nhỉ? Thà rằng có 1 ai đó thương yêu Vĩnh Cơ, đem Vĩnh Cơ chạy khỏi hoàng cung này, ẩn mình sống những ngày tháng đạm bạc mà vui vẻ hạnh phúc còn hơn như thế này.

    Trả lời
  2. Hi, mình thích Vĩnh Cơ trong truyện lắm nên mới edit đó.
    Còn về anh công thì đây là truyện phụ tử. Bạn cứ đọc tiếp đi, không ngược đâu, về sau pink lắm.
    Truyện này khúc đầu thì hay, đoạn cuối lãng xẹt, điển hình đầu voi đuôi chuột. Nhưng mà vì Vĩnh Cơ nên cho qua.

    Trả lời
  3. Pingback: Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc | Yuu Kiyomoto

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: