RSS Feed

Hoàn Châu chi bất cải cơ nhạc – Chương 8

Chương 8 – Thêm một thư đồng

Image

Lời nói của Tri Họa, Vĩnh Cơ chưa hiểu rõ hết, có lẽ là mới trước đây cái gì nó đều không hiểu bị Càn Long mắng nhiều lắm, gặp được chuyện không hiểu nó chưa bao giờ hỏi, Tri Họa nói chuyện nó chỉ nghe, hai tay chống má, bộ dáng nghiêm túc, làm cho Tri Họa lòng tràn đầy lòng chua xót không biết nên như thế nào nói ra. Âm mưu sau lưng, sự thật xấu xí giấu dưới mặt ngoài sáng lạn này, đối mặt đứa nhỏ như vậy, nàng không biết vì sao luyến tiếc cho nó biết, có lẽ chính là bởi vì trong đôi mắt nhìn về phía mình kia thật chỉ đơn thuần là ảnh ngược của mình, không có tạp chất gì.

Nàng cười cười, đưa cho đứa nhỏ trước mặt một cây hương tiêu, “Nói mấy chuyện này, ngươi cũng không hiểu, nhưng mà Mười Hai a ca cũng không thể như vậy, phải lớn lên a!”

Vĩnh Cơ tiếp tục mặt đỏ hồng, nó đâu có kinh nghiệm nói chuyện cùng cô gái trẻ tuổi xinh đẹp lại văn tĩnh nho nhã như Tri Họa, không tự giác cầm lấy hương tiêu nắm trong tay, nhỏ giọng biện giải, “Vĩnh Cơ đã mười ba, là người lớn.”

“A, còn chưa đủ, ngươi còn phải lớn chút nữa, tại trong cung này, Vĩnh Cơ phải nhanh chút lớn lên mới tốt.” Nhanh lên trưởng thành mới có thể tiếp tục sống ở trong cung. Nửa câu sau Tri Họa cũng không nói gì, nếu nhất định phải có người mở miệng nói những lời này cho đứa nhỏ, trong thâm tâm nàng không hy vọng là chính nàng.

“Vĩnh Cơ trưởng thành phải nuôi thiệt nhiều người.”

Vĩnh Cơ nói nghiêm trang, nó cẩn thận nghĩ tới, bây giờ nó còn nhỏ, đợi cho về sau phải nuôi Phúc công công cùng Đa Đa, còn có hoàng ngạch nương và Dung ma ma, hiện tại rau nó trồng còn có bạc tiết kiệm được cũng không đủ, chờ nó tiết kiệm đủ bạc, xin hoàng a mã thả nó ra cung, không biết hoàng a mã có muốn mình nuôi hay không, nếu vậy lại là một chuyện phải chi nữa. Vĩnh Cơ càng nghĩ càng cảm thấy ưu sầu, quả nhiên trưởng thành phiền não càng nhiều.

Tri Họa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu niên nhăn thành một đoàn, không biết đang suy nghĩ chuyện khó khăn gì, ngay cả chính mình gọi nó vài tiếng đều không nghe thấy, không khỏi buồn cười, “Mười Hai a ca, đây là có chuyện ưu sầu?”

“Hả?” Vĩnh Cơ nghiêng đầu, ánh mắt tròn tròn trừng lớn, ý bảo mình không nghe thấy.

“Tri Họa là nói Mười Hai a ca thoạt nhìn thực phiền não, có phải hay không có vấn đề gì?”

“Uhm, có, nuôi không nổi hoàng a mã.” Vĩnh Cơ không giấu diếm, chạy nhanh nói ra lo lắng của mình.

“……” Tri Họa im lặng, mình không có nghe sai chứ, không nói Hoàng Thượng đang lúc tráng niên, mặc dù đến lúc tuổi già, cũng không cần Mười Hai a ca nuôi ah.

Vĩnh Cơ rốt cuộc vẫn là cái đứa nhỏ, Phúc công công ngày thường không muốn nói với nó chuyện trong cung, nó liền tự mình quan sát. Nó biết tương lai hoàng tử là phải ra cung lập phủ, còn có thể xin Hoàng Thượng ban chỉ đem ngạch nương mình cũng đón đi ra ngoài, nó có kế hoạch nho nhỏ của nó, chờ nó vừa được mười sáu tuổi ra cung, mang theo hoàng ngạch nương còn có Phúc công công và Dung ma ma sống cùng nhau, nó biết trồng rau, còn có bạc, còn có bổng lộc của hoàng tử, nuôi sống mọi người đủ. Về phần Càn Long, đứa nhỏ cũng là khắc sâu nghĩ tới, nó không biết hoàng a mã phải làm hoàng đế bao lâu, nếu hoàng a mã không muốn làm hoàng đế nó cũng đón hoàng a mã đi ra.

Vĩnh Cơ lo lắng Càn Long khó nuôi, Càn Long lúc này cũng là vui nở hoa. Hôm nay là đại hôn của hoàng tử hắn sủng ái nhất vốn là một việc vui, các đại thần mang theo nội quyến (người nhà), ở đám người hắn liếc mắt một cái liền thấy một thiếu niên mặc quần áo màu lam nhạt, trong lòng cả kinh, nghiêng thân hỏi Ngô Thư Lai bên người, “Đứa nhỏ kia là nhà ai?”

Ngô Thư Lai khom người đáp, “Hồi vạn tuế gia, đó là ấu tử (con trai nhỏ) của Phó Hằng đại nhân, rất lợi hại.”

Càn Long gật đầu, “Không sai, không sai, trẫm thấy thế nào quen vậy, thì ra là nhà Phó Hằng, là cháu Hiếu Hiền a, quả nhiên lớn lên giống Vĩnh Liễn của trẫm, đi gọi nó lại đây.”

Đoan Tuệ thái tử là vết thương vĩnh viễn tồn tại trong lòng Càn Long, con trai trưởng thứ nhất của hắn, cũng là đứa con mà hắn thích nhất. Ngô Thư Lai theo Càn Long nhiều năm như vậy. Lập tức hiểu ý, trong lòng nghĩ Phúc Khang An này về sau cũng không được, phải cẩn thận hầu hạ.

Phúc Khang An kỳ thật là theo Phó Hằng tiến cung, nhưng là Phó Hằng vốn có chức vị quan trọng trong quân đội, nhiều người đến nịnh bợ, vừa mới đến yến hội không lâu, đã bị một đám đồng nghiệp lôi kéo uống rượu, Phó Hằng đối với con nhà mình thực yên tâm, Phúc Khang An bởi vì là yêu tử (đứa con yêu) ở nhà xác thực được sủng ái nhiều hơn so với hai người anh, cũng may Phúc Khang An thuở nhỏ thông minh lanh lợi, biết tiến thối, Phó Hằng tin tưởng con sẽ không gây chuyện gì cho mình, mà Phúc Khang An trên thực tế cũng như Phó Hằng nghĩ, im lặng ngồi ở chỗ ngồi của mình, không có gây chuyện. Ngô Thư Lai tiến lên đây mời hắn, nói muốn đi gặp Hoàng Thượng, thiếu niên cũng chỉ là thản nhiên gật đầu, không có một chút bối rối.

Chờ Phúc Khang An đi đến gần, Càn Long càng thêm thích. Phước Long An kế tục bề ngoài của Phó Hằng cùng phúc tấn, bộ dạng tuấn tú, hành động không kiêu ngạo không siểm nịnh, nhìn thấy Hoàng Thượng là hắn cũng không phải chân tay luống cuống, Càn Long xua tay miễn lễ, “Phúc Khang An phải không? Năm nay tuổi tác bao nhiêu?”

“Hồi Hoàng Thượng,” Càn Long tuy rằng miễn hắn lễ, Phúc Khang An vẫn là hai tay ôm quyền, cung kính làm lễ, “Thần đã qua sinh nhật mười ba tuổi.”

“Trẫm nhớ rõ năm trước lúc thi Hương ở Mộc Lan đoạt thứ nhất là Phú Sát gia các ngươi đúng không?” Càn Long tâm tình tốt, xem Phước Long An cử chỉ có độ, tiến thối khéo, hắn âm thầm tán thưởng, Phó Hằng nuôi một ân huệ tử a.

“Là nhị ca Phước Long An của nô tài.”

“À?” Càn Long vỗ chân, hô to, “Thì ra là con trai của Phó Hằng, Phó Hằng cái lão thất phu, chuyện này còn gạt trẫm!”

Nói đến, Càn Long vẫn là muốn mặt mũi, một đám hoàng tử a ca của hắn không thể đoạt giải quán quân, Phó Hằng là người thông minh, ước gì đem Phước Long An giấu đi, làm sao lại lấy ra tuyên truyền. Càn Long ngoài miệng nói vậy, trong lòng cũng là đối với Phó Hằng thực vừa lòng, lại hỏi, “Tài cưỡi ngựa của Phúc Khang An so với ca ca ngươi thế nào?”

Phúc Khang An nhướng mày, hắn thiếu niên khí phách, đầy ngập khát vọng, tuyệt không khiêm tốn, “Tài cưỡi ngựa của nô tài tất nhiên là xuất phát từ ca ca phía trên, ca ca thiện xạ không giả bắn, nô tài có thể nhất tiễn song điêu loan đại cung.”

“Ha ha,” Càn Long ngửa mặt cười to, “Khá lắm nhất tiễn song điêu loan đại cung, có chí khí, là nam nhi tốt của đại thanh ta, Ngô Thư Lai, đem cái cung Quán Thiên Ngự Nhật của trẫm đưa cho Phúc Khang An đi.”

“Thần tạ chủ long ân.” Phúc Khang An không có lo sợ nghi hoặc kinh hãi như người bình thường, cũng không có lộ kinh hỉ, hắn quỳ một gối xuống, nói năng có khí phách ngẩng đầu, “Thần nhất định không làm Hoàng Thượng thất vọng.”

Càn Long vỗ vỗ bờ vai của hắn, cảm khái, “Phó Hằng có đứa con như thế, cuộc đời này là đủ.”

Chờ Phúc Khang An đi rồi, Càn Long gõ gõ cái bàn, “Ngô Thư Lai, ngươi nói hoàng tử của trẫm có thể có người so được với Phúc Khang An?”

“Vạn tuế gia, chuyện này ngài còn hỏi nô tài, các a ca tự nhiên đều là tốt.” Ngô Thư Lai châm chước dùng từ, ấp úng không dám nói lời nào.

“Được rồi, ngươi đừng giả bộ hồ đồ với trẫm, y trẫm xem, giữa mấy đứa con chỉ có Vĩnh Kì có thể cùng ganh đua, tuổi còn nhỏ liền có này chờ khí độ, khó được khó được.”

Ngô Thư Lai nghe giọng điệu của Càn Long, tròng mắt chuyển động, cong thắt lưng rót thêm trà cho Càn Long, “Hoàng Thượng, thật là thích Phúc Khang An này?”

“Làm sao?”

“Nô tài có một chủ ý không biết có nên nói hay không.” Ngô Thư Lai cười nịnh nọt.

“Nói.”

“Hoàng Thượng, nếu là thích liền đem tiểu công tử triệu vào cung, như vậy Hoàng Thượng cũng có thể thường xuyên nhìn thấy.”

Càn Long nghĩ một lát, cũng đồng ý, gật đầu, “Phúc Khang An nuôi ở trong cung cũng là không sai, đó là con Phó Hằng, trẫm cũng không thể cường đoạt con hắn a!”

Phó Hằng ở trong lòng Càn Long phân lượng cũng còn nặng, Phó Hằng là đệ đệ của hoàng hậu Hiếu Hiền, nói trắng ra là hắn là cậu em vợ nhà Càn Long, làm quan chính trực, ở trong triều uy tín rất cao, Càn Long thích con người ta, muốn đem con người ta trở thành con nuôi của mình, nhưng là con rốt cuộc là con người ta, hắn cũng ngại ngay mặt đoạt lấy.

Ngô Thư Lai ở trong lòng mắt trợn trắng, Hoàng Thượng ngài đoạt đồ của người khác còn ít sao? Trên mặt cũng là một mảnh lấy lòng như trước, “Hoàng Thượng, ngài đã quên, tuổi của Phúc Khang An, vừa lúc làm thư đồng cho các a ca.”

“Thư đồng? Vậy làm cho hắn làm bạn đọc của lão ngũ Vĩnh Kì đi.” Càn Long không cần suy nghĩ đánh nhịp phất tay, “Ngô Thư Lai lần này ngươi xem như lập công, cái bạch ngọc chén kia trẫm liền thưởng cho ngươi.”

Ngô Thư Lai nhất thời cười đến giống một đóa hoa, “Hoàng Thượng, này không thể được, Ngũ a ca nay đã đại hôn, sao có thể còn tại thượng thư phòng, hiện tại trong các a ca ở thượng thư phòng, chỉ có Mười Hai a ca không có thư đồng, chỉ sợ thư đồng này chỉ có thể ban cho Mười Hai a ca.”

“Mười Hai a ca?” Càn Long mất hứng, “Phúc Khang An làm bạn đọc cho nó?”

“Đúng vậy, Hoàng Thượng.”

“Vậy như vậy đi, “ Càn Long trầm ngâm trong chốc lát nói, “Ngươi đi nghĩ chỉ. Đúng rồi, ngươi tự mình đi Phú Sát gia tuyên chỉ, mang theo cây quạt của trẫm đi, cho Phúc Khang An.”

Trong lòng hắn vẫn cảm thấy làm thư đồng cho Vĩnh Cơ là ủy khuất Phúc Khang An, cho cây quạt ý tứ rõ ràng, đó là muốn nói cho Phúc Khang An, ở trong cung địa vị của hắn không thể thấp so với người khác.

Phú Sát gia được ý chỉ, cho dù tất cả không muốn, vẫn là phải đem con đóng gói đưa vào cung. Phú Sát phúc tấn ôm Phúc Khang An không buông tay, thầm oán Phó Hằng không có việc gì mang theo con tiến cung, Phó Hằng bất đắc dĩ, hắn nào biết một chuyến tiến cung con liền bị Hoàng Thượng đoạt đi. Vĩnh Cơ bên này cũng phải có thánh chỉ, Phúc công công nắm thánh chỉ nước mắt già nua tung bay, Mười Hai a ca nhiều năm như vậy không có thư đồng, Hoàng Thượng vẫn chẳng quan tâm, hiện tại ban thưởng một thư đồng còn cố tình là Phú Sát gia, chuyện này không phải nhục nhã Mười Hai a ca sao?

Vĩnh Cơ thật không có nghĩ nhiều như vậy, nó cầm thánh chỉ thật vui vẻ, chạy khắp A Ca sở, nó biết thư đồng là phải ở cùng nó tại A Ca sở. Đi một vòng xong, trong trong ngoài ngoài quan sát hồi lâu, rốt cục ra kết luận, phòng ở của mình là phòng tốt nhất trong toàn bộ A Ca sở, nó gật đầu tự hỏi, có nên mời Phúc Khang An ở cùng mình hay không?

Phúc Khang An sáng sớm mang theo túi đồ đi theo tiểu thái giám đến A Ca sở, Mười Hai a ca Vĩnh Cơ a, hắn cúi đầu nhớ kỹ tên này, con trai trưởng trong truyền thuyết, đã có một ngạch nương là phế hậu, là vị trí tồn tại xấu hổ nhất trong cung, ngày hôm qua trong yến hội hắn không chú ý, nhưng mà, trong đầu Phúc Khang An xuất hiện một cái hình tượng nghèo túng đơn bạc, sầu mi khổ kiểm (khuôn mặt đau khổ, u sầu). Làm thư đồng cho một hoàng tử như vậy, tâm lý Phúc Khang An ngũ vị tạp trần (đủ loại suy nghĩ), nói không có một chút bất mãn là không có khả năng, hắn là con Phó Hằng, lớn lên như sao sáng trăng thưa (?). Hắn có tài lại hiểu được nhìn mặt đoán ý, đến mười ba tuổi, có thể nói là vẫn muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, hắn tự cho mình rất cao, hiện tại lại bị Hoàng Thượng ban làm thư đồng cho một hoàng tử không chịu sủng, yếu đuối vô năng nhất, thật sự là……

Phía trước tiểu thái giám dẫn đường cong thân mình nhường đường cho hắn, “Tiểu công tử, bên trong đó là A Ca sở, Hoàng Thượng nói, công tử thích phòng nào liền ở phòng đó.”

Phúc Khang An gật gật đầu, vừa vào cửa, nhìn thấy là một đứa nhỏ ý cười trong suốt?

—————————–

Không thích Phúc Khang An lắm nên lấy hình vậy ^-^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: